Soạn Bài Viết Bài Tập Làm Văn Số 2, Văn Tự Sự

     

Bài viết số 2 lớp 9 đề 1: Tưởng tượng đôi mươi năm sau về thăm trường xưa vào 1 ngày hè, hãy viết thư cho 1 bạn học hồi ấy kể lại buổi thăm trường đầy xúc động đó.

Bạn đang xem: Soạn bài viết bài tập làm văn số 2, văn tự sự


Chưa bao giờ nghĩ đến bạn cơ mà mình thấy bồi hồi như lúc này. Bao nhiêu cảm xúc ùa về cùng mình biết khoảnh khắc này chỉ bạn mới gồm thể phân chia sẻ với mình. Hôm nay, bản thân về thăm ngôi trường cấp 2 vồ cập của chúng ta, sau nhì mươi năm xa cách…
Cái nắng gay gắt của ngày hè vẫn còn vương lại cho dù đã là buổi xế chiều, những tia nắng vẫn đang mải đùa nghịch bên trên mấy tán cây, ngôi trường cũ hiện ra thân thương, quen thuộc thuộc và không thể vẻ nghiêm túc như hồi trước nữa… mình lặng lẽ dạo quanh sân, ngắm quan sát từng vòm cây để cảm nhận sự khác biệt trong thâm tâm cái form cảnh đã từng thừa thân thuộc này. Gồm lẽ, cho dù đã nhì mươi năm xa cách, dù có bao lớp học sinh đến rồi lại đi, thì trường vẫn thế, vẫn chẳng thay đổi gì trong tim hồn mỗi người, mãi mãi…
Đã đến giờ tung trường, mình tạm lánh vào một góc khuất – Tuấn đoán xem, đó là chỗ nào? cái gầm cầu thang mà bọn chúng mình thường trốn ngày xưa lúc chơi trò ú tim ấy! ba hồi trống vang lên khiến trống ngực bản thân cũng rung theo run rẩy. Lũ trẻ ùa ra từ những phòng học, chúng hồn nhiên gọi nhau, cãi nhau, ríu rít đùa nhau, nhí nhảnh như bọn bản thân hồi xưa … màu áo trắng, sao mà nhớ thế! Chỉ một nhị năm nữa thôi, ngày phân chia tay, bọn chúng sẽ giống chúng mình ngày xưa, chìa lưng áo trắng lẫn nhau ghi mẫu lưu bút…
Học sinh đã về hết. Mình tần ngần chú ý lại ngôi trường. Cả sân trường rợp bóng cây xanh, thoắt chiếc đã không thể ai, lại trở đề nghị lặng lẽ. Xa xa, nơi góc hồ nước, một cây me cao lớn trông tràn đầy sức sống. Mình chợt nhận ra đó chính là gốc me non tụi bản thân trồng năm nào, tự nhiên lại thấybồi hồi. Bước dần lên cầu thang, mình tra cứu lại phòng học cuối tầng ba, nơi ngày xưa bốn mươi sáu quỷ sứ lớp bản thân từng trú ngụ. Đây rồi, lớp học đó, cá dòng ban công quen thuộc thuộc đang ở tức thì trước mắt, chờ mình bước vào và tìm kiếm lại hình ảnh của hai mươi năm trước. Chỗ ngồi cạnh cửa sổ bàn tía là của mình, nơi đã từng chứng kiến bản thân khóc, bản thân cười cùng cả lúc mình nói chuyện riêng biệt nữa. Còn cách đó nhì bàn, là chỗ của bạn đó nhớ không? biện pháp xa như thế nhưng hai đứa còn nói chuyện riêng được thì thật tài!
Hôm ấy mình ko gặp được thầy cô giáo cũ, chỉ còn thấy lại những kỷ niệm thuở học trò, những buổi ngồi truy bài dưới gốc cây phượng, những giờ kiểm tra gay cấn, hồi hộp đến toát mồ hôi… Tất cả đã rất xa nhưng cũng lại như vừa mới hôm qua.
Tuấn ơi! Nhất định hôm nào họ gặp nhau nhé! Biết rằng công việc của ai cũng bận rộn nhưng mình tha thiết muốn gặp bạn dưới những vòm cây của ngôi trường cũ yêu dấu này để ôn lại những ngày xưa!

Bài viết số 2 lớp 9 đề 2: Kể lại 1 giấc mơ, trong đó em gặp lai người thân phương pháp xa thọ ngày.


Cầm đề bài xích tập làm văn trong tay, tôi thật sự lo lắng bởi vì không biết làm bài xích tập đó như thế nào. Cô giáo cho đề bài Kể về bà của em và hẹn sau này phải nộp. Bà tôi ra đi từ cơ hội tôi chưa lọt lòng mẹ đề nghị bà tôi ra sao, cá tính thế nào, giọng nói ra làm cho sao,… tôi đều ko biết. Cơn gió thổi nhè nhẹ, bầu trời vào xanh, ngồi trước bàn học tôi cứ triền miên suy nghĩ đến hình phạt mà lại bố mẹ sẽ giành cho tôi khi bị điểm kém. Thế rồi, ko biết từ cơ hội nào, tói ngủ thiếp đi mất và bao gồm một giấc mơ tuyệt đẹp. Vào mơ, tôi thấy mình được gặp lại bà và được nghe bà kể rất nhiều chuyện nhưng tôi chưa biết.
Trong giấc mơ, tôi thấy mình đang ở trong căn nhà của bà ngày trước. Tất cả đồ đạc đều gọn gàng, ngăn nắp và sạch sẽ. Kế bên sân có một láng người gầy gầy, xương xương, lưng cũng đã còng thế nhưng dáng vẫn còn cấp tốc nhẹn lắm. Tôi chạy vội ra sân cùng không biết đó là ai. Nghe thấy tiếng chân chạy, người đó con quay lại. Điều bất ngờ nhất là khi quay người lại, tôi chợt reo lên vui sướng: Bà, bà ơi. Đúng, đó là bà tôi, người bà cơ mà tôi luôn luôn yêu quý mặc dù chưa một lần gặp mặt. Tôi chỉ biết bà qua tấm ảnh mà bố đến tôi xem. Bà thấp, nhỏ người, khuôn mặt rạn vết chân chim của bao thời gian vất vả. Đôi mắt đã không còn vẻ sáng ngời mà lại nó đã trở cần mờ nhoà. Mái tóc bà bạc trắng, được vấn lên gọn gàng. Lúc nghe đến thấy tiếng reo của tôi, bà xoa đầu tôi và bảo: Vào trong công ty đi cháu, kế bên này nắng to lắm., vào đi không lại ốm. Giọng bà có đậm chất của quê tôi – vùng quê phái nam Định nhưng ấm áp lạ lùng. Tôi ngoan ngoãn nghe theo lời bà, chạy vào trong nhà. Một lát sau, bà cũng vào với bảo: lâu lắm rồi cháu mới về chơi với bà được một hôm nhỉ? Tôi cười cùng nói: con cháu cũng muốn về lắm nhưng chẳng có thời gian. Bà cười hiền từ, đôi mắt chú ý tôi âu yếm: Cô học mang đến giỏi rồi sau đây bà sẽ lên chơi với con cháu thường xuyên hơn . Tôi dựa đầu đóng vai bà cơ mà cảm thấy trong tâm địa mình một niềm vui khôn xiết. Giọng bà chợt ngậm ngùi: Thời gian trôi qua nhanh thật, mới ngày làm sao còn bé tí cứ khóc suốt ngày nhưng được dòng nhanh nín. Thế nhưng bây giờ đã… Bà bỏ lửng câu nói rồi thở dài. Tôi bỗng thầm ước mình gồm thể nhỏ bé đi được để bà bao gồm thể dẫn đi chơi, được bà sở hữu kẹo đến sau mỗi lần bà đi chợ về. Nước mắt tôi chợt chảy ra giàn giụa. Bà cười, lau nước mắt cho tôi rồi nói: Lớn tướng rồi ngoại giả khóc nhè như trẻ bé thế. Tôi ôm chặt lấy bà cơ mà thấy chưa bao giờ hạnh phúc như lúc này.
Suốt cả ngày hôm đó, tôi cứ bám lấy bà như loại đuôi. Bà đi xuống bếp tôi cũng di theo, bà ra vườn tôi cũng chẳng rời nửa bước, ớ ko kể vườn, cây cối xum xuê, trĩu trịt quả. Tôi với một quả ổi, gặm thấy ngon hơn những quả ổi mà lại mẹ mua ở chợ. Bà cười nheo nheo mắt cùng nói: Cả vườn cây này bà trồng dành riêng cả cho cháu. Người ta cũng tới mấy lần muốn cài hoa quả đấy nhưng bù ko muốn vị sợ cháu về lại không có cái gì ăn… Hơn lúc nào hết, tôi cảm nhận được tình cảm thương của bà giành cho tôi. Thời điểm đó tôi chỉ muôn nói thật to: Bà ơi, con cháu yêu bà lắm nhưng lại thấy nghẹn ngào không nói được thành lời. Trong thâm tâm tôi, tôi chỉ muốn thời gian ngừng trôi để mang đến tôi luôn luôn được sống trong sự chở che, yêu thương thương của bà giành riêng cho tôi. Lúc ăn cơm, bà chẳng ăn mấy, chỉ chăm chăm gắp hết mang lại tôi. Vừa gắp cho tôi, bà vừa nói: Món này bà biết cháu thích ăn nhất đề xuất bà làm. Ăn nhiều vào đến chóng lớn.
Tôi ước rằng tuần làm sao mình cũng được gặp lại bà vào giấc mơ. Những người thân đã xa ta, bao gồm thể là xa vĩnh cửu nhưng họ vẫn luôn hiện hữu mặt ta. Mặc dù chỉ là trong những giấc mơ thì ta vẫn luôn cảm thấy hạnh phúc, có một sự động viên, an ủi lớn lao. Bà ơi, bà bao gồm nghe thấy con cháu nói gì không? Dẫu bà có ở chốn thiên đường giỏi hư vô con cháu vẫn luôn muốn nói rằng: Bà ơi, con cháu yêu bà nhiều lắm! Bà sẽ trường tồn là thiên thần hộ mệnh tuyệt vời và thân thương nhất của cháu!

Bài viết số 2 lớp 9 đề 3: Kể lại một việc làm cho khiến em rất ân hận.


Năm nay tôi học lớp 8. Nhà tôi mặc dù nghèo nhưng tôi luôn được thân phụ mẹ ân cần và cũng luôn cố gắng là nhỏ ngoan trò giỏi. Ấy vậy mà, cuối năm học lớp 7 tôi đã một lần làm mẹ buồn.
Hôm đó, tôi dậy sớm để đánh răng rửa mặt chuẩn bị đi học. Sản phẩm sáng, mẹ tôi thường để chảo cơm trên bếp, sao lúc này lại chẳng thấy đâu. Tôi lên hỏi mẹ: “Mẹ ơi sao mẹ vẫn chưa rang cơm mang lại bọn con ăn hả mẹ?”. Mẹ nhẹ nhàng nói: “Hôm nay bên mình hết tiền cài gạo, phải đợi tiền lương của bố với chị con, hay nhỏ chịu cực nhọc bỏ ăn sáng sủa một buổi có làm sao đâu?”. Tôi bực mình dậm chân dậm tay tỏ vẻ ko bằng lòng. Tôi thoáng nhìn thấy nét mặt mẹ rất buồn. Mẹ bảo: “Thôi đi học đi con, mẹ phải đi làm cho việc của mẹ”. Tôi tức quá phát khóc lên, bỏ cả cặp sách lên giường ngủ tiếp. Tôi không nhớ là hôm nay có bài để chuẩn bị mang đến tiết kiểm tra ngày mai, thú thực dịp đấy tôi rất bực cần chỉ vì chưng chuyện nhỏ nhưng mà quên hết mọi thứ. Tôi chỉ khóc và lẳng lặng lấy chăn ra đắp. Dịp mẹ tôi đánh răng rửa mặt tuy vậy mẹ lên bên khoá cửa để đi làm, mẹ gồm biết đâu là tôi ở vào nhà. Thế là tôi nằm vào chăn ấm áp, chiếc chăn ru tôi vào giấc ngủ êm đềm. Đến khi thức dậy thì đã vượt muộn. Tôi giật mình, bổ chổng bổ choảng vùng dậy thì chao ôi, cửa công ty đã khoá. Tôi ngồi trong đơn vị kêu ầm ĩ lên nhưng vô hiệu, mọi người đều đi có tác dụng hết. Nhà tôi là công ty tập thể, xung quanh lúc đó chỉ tất cả mấy đứa trẻ con. Tôi gọi bọn chúng và bảo: “Các em góp chị mở cửa ra với”. Một đứa cấp tốc nhảu nói: “Thế chìa khoá nhà chị để đâu thì bọn chúng em mới mở được chứ!”. Tôi đứng ngẩn người ra, cù lại nhìn đồng hồ thì thấy đã mời giờ rưỡi. Bụng tôi lúc này như tất cả móng tay sắc nào cào vào. Mắt tôi hoa lên do đói. Tôi lục hết mọi thứ trong đơn vị xem gồm cái gì ăn không nhưng vô hiệu, chả gồm gì cả. Tôi nhìn ra ô cửa sổ thì thấy bạn Lan nhà bên bảo: “Nguyệt ơi sao hôm nay bạn ko đi học? Thầy giáo phê bình bạn đấy”. Tôi liền nói: “Lan ơi, bây giờ có bài xích nào không cho tớ mượn để tớ chép?”. Lan rút vào cặp ra đưa mang đến tôi bài xích chuẩn bị mang đến tiết kiểm tra. Tôi học vẹt được vài bài bác nhưng ko chịu nổi cơn đói. Vừa hay thời gian đó mẹ tôi về bảo: ”ơ, sao bây giờ con không đi học?”. Tôi bảo: “Mẹ nhốt bé trong bên thì làm sao con đi được”. Mẹ bảo: “Mẹ không biết, đến mẹ xin lỗi”. Rồi mẹ rút vào túi ra gói mỳ. Tôi không kịp bỏ vào bát mà vơ lấy vơ để ăn sống. Mẹ tôi ngồi nhìn tôi ăn, chảy cả nước mắt. Tôi chú ý mẹ cũng cảm thấy mẹ không tồn tại lỗi vào chuyện này mà chính là mình đã làm mẹ lo. Sáng sau đi học, tôi cố gắng làm bài kiểm tra một tiết, may sao được 5 điểm. Tôi ngượng quá vày mình có tác dụng lớp phó học tập nhưng điểm hèn như thế.

Xem thêm: Tả Cây Hoa Hồng Nhung Lớp 4 Hay Nhất, Viết Đoạn Văn Tả Cây Hoa Hồng Lớp 4 Học Sinh Giỏi


Tôi rất ân hận vày đã làm cho đau lòng mẹ, và mức giá công thầy cô đã bỏ sức ra để dạy tôi. Tôi hứa sẽ không bao giờ tái phạm nữa.

Bài viết số 2 lớp 9 đề 4: Đã tất cả lần em cùng bố mẹ (hoặc anh, chị) đi thăm mộ người thân trong thời gian ngày lễ, Tết. Hãy viết bài bác văn kể về buổi đi thăm mộ đáng nhớ đó.


Hôm ấy là ngày đầu xuân, trời thật đẹp, trăm hoa đua nở như đón sự an khang, thịnh vượng đến với mọi nhà. Gia đình tôi đón xuân vào niềm vui đầm ấm và tưởng nhớ về tổ tiên – cội nguồn của mình. Lòng biết ơn sâu sắc đó đã tạo động lực thúc đẩy gia đình tôi đi thăm mộ ông bà vào ngày Tết – ngày mở đầu của một năm mới cơ mà tôi cho là quan trọng nhất.
Trước đó mấy ngày, tôi thật phấn khởi trong bầu không khí đón Tết, sắp được về quê chúc Tết bà nhỏ và thăm mộ ông bà. Tôi háo hức nhất là vào đêm 30 mon chạp, cả bên quay quần mặt chiếc bàn xinh xắn để bàn chuyện đi thăm mộ ông bà vào trong ngày hôm sau. Nồi bánh chưng bốc nghi ngút, sôi sùng sục. Tôi thầm nghĩ:
– Chỉ còn mấy tiếng đồng hồ nữa thôi là bước quý phái năm mới. Xuân sẽ đến với đất trời, đến với mọi nhà, đến với gia đình mình.
Tôi ao ước trời mau sáng sủa để thuộc bố mẹ về quê đi thăm mộ ông bà và đi chúc Tết bà nhỏ ở quê.
Sáng hôm sau, tôi được bố mẹ đưa đi thăm mộ ông bà. Khí trời se lạnh, mây trắng nhởn nhơ bên trên bầu trời xanh thẳm, cảnh vật dường như đẹp hơn mọi ngày. Những ngôi nhà hai bên đường đã mở cửa, bên nào cũng gồm hoa, có những câu đối đỏ treo trên những cành mai đang trổ lộc. Đâu đó, nghe tiếng chim hót lảnh lót như đón kính chào xuân đang tới. Ra đến nghĩa trang, sương hương xung quanh nghi ngút. Bà con ở gần đi viếng mộ rất sớm, trẻ em chạy nhảy tung tăng trên kho bãi cỏ với những bộ quần áo mới. Bố tôi kính cẩn đặt hoa tươi, bánh mứt để thờ ông bà. Tôi bồi hồi tưởng nhớ cội nguồn của mình cùng dấy lên một lòng biết ơn sâu nặng. Khói hương bốc lên lan tỏa khắp các mộ ở nghĩa trang. Người như thế nào cũng tưởng nhớ đến người vượt cố. Duy chỉ gồm những em nhỏ nhắn là hồn nhiên, vô tư, bọn chúng đang tinh nghịch trên lề đường đằng xa. Gặp lại những đứa bạn ở quê thuộc đi viếng mộ, trung tâm trạng tôi cũng vui lên sau những phút giây ngậm ngùi thương nhớ về các cụ của mình đã yên ổn nghỉ nơi phần mộ. Làn khói hương vẫn bay bay, hòa quyện với đám sương mờ đang bao phủ. Tôi, bố mẹ tôi và mọi người vẫn đứng trước những ngôi mộ tổ tiên của mình. Bố tôi nói:
– Ngày trước, bố cũng thường đi viếng mộ tổ tiên cùng ông bà vào dịp Tết.
Nghe bố nhắc đến ông, bà nội thì tôi lại xao xuyến nhớ về ngày ông, bà nội tôi chưa mất. Lúc ấy, tôi được sống trong tình thương bát ngát của ông, bà. Nhớ những đêm trăng sáng, tôi thuộc bà ngồi trò chuyện trên chiếc võng đầu hè, nghe bà kể chuyện thời xưa. Tôi lại ứa nước mắt lúc nghĩ đến điều này. Bố tôi cũng thế! Dường như bố mẹ tôi cũng xúc động khi nhắc đến ông, bà nội.
Cúng viếng xong, hương trầm cũng dần tàn theo bánh xe cộ thời gian đang di chuyển. Bố cùng tôi cúi lạy ông bà, lấy bánh mứt phân phát cho những em nhỏ rồi bố tôi đưa tôi về nhà dì chúc Tết.

Xem thêm: Những Mẫu Tóc Layer Đẹp Nữ Thời Thượng Nhất Năm Nay Hợp, Top 16 Kiểu Tóc Layer Nữ Đón Đầu Xu Hướng 2021


Dịp đi thăm viếng mộ các cụ lần này đã mang lại tôi một tình, yêu thương sâu sắc; tình thương gia đình, quê hương, đất nước bền chặt vào tôi. Tôi thầm nhắc bản thân phải cố gắng học giỏi, thành tài để xứng đáng với cội nguồn tổ tiên, cội nguồn dân tộc Việt Nam.