Văn Nghị Luận Lớp 9

     

12 đoạn văn Nghị luận văn học lớp 9 vượt trội giúp các em rèn tài năng viết đoạn văn nghị luận văn học thật tốt, để ôn thi vào lớp 10 năm 2022 - 2023 đạt kết quả như mong muốn muốn.

Bạn đang xem: Văn nghị luận lớp 9

Qua đó, cũng giúp các em bao gồm thêm nhiều phát minh mới, tích điểm vốn từ, nuốm được phương pháp, lập cập hoàn thiện đoạn văn nghị luận của bản thân mình thật hay. Vậy mời các em cùng tìm hiểu thêm 12 đoạn văn nghị luận về những khổ thơ, đoạn thơ trong bài xích Viếng lăng Bác, Đoàn thuyền tiến công cá, bài xích thơ về tiểu nhóm xe không kính, bếp lửa... Không tính ra, những em tất cả thể xem thêm cách chuyển ý, cách mở bài nghị luận văn học. Mời những em cùng cài miễn phí:


Đoạn văn cảm giác khổ 1 Viếng lăng Bác

Con ở khu vực miền nam ra thăm lăng BácĐã thấy vào sương hàng tre chén ngátÔi! mặt hàng tre xanh xanh Việt NamBão táp mưa sa, đứng thẳng hàng.


Khổ thơ thứ nhất đã mô tả thật giỏi dòng cảm xúc của tác giả khi ngắm nhìn và thưởng thức quang cảnh bên phía ngoài lăng Bác. Biện pháp vào đề thật gần gũi giản dị, bên thơ đã khéo léo reviews được vị trí không khí quãng đường từ miền nam xa xôi ra viếng Bác: “Con ở miền nam bộ ra thăm lăng Bác”. Giờ đồng hồ “con” mở màn bài thơ chứa lên thật gần gũi, thân thương. Đó là bí quyết xưng hô siêu mật thiết của người dân nam giới Bộ, đã biểu thị sâu dung nhan lòng bùi ngùi thương nhớ của phòng thơ, của đồng bào miền Nam đối với Bác, giải pháp xưng hô ấy đang xóa nhòa đi khoảng cách giữa lãnh tụ với quần bọn chúng nhân dân. đơn vị thơ cần sử dụng từ thăm nuốm cho từ viếng như cầm cố ý hy vọng quên đi cảm giác tiếc thương, đau đớn và hình dung Bác như còn sống mãi với dân tộc Việt Nam. Ấn tượng đậm nét đầu tiên ở trong phòng thơ lúc đứng trước lăng bác là hình ảnh hàng tre: “Đã thấy vào sương sản phẩm tre chén ngát/ Ôi ! sản phẩm tre xanh xanh Việt Nam/ Bão táp mưa sa đứng trực tiếp hàng”. Hiện hữu trong sương khói quảng trường Ba Đình lịch sử vẻ vang là hình ảnh hàng tre xanh bao la – hình ảnh thực chỉ mặt hàng tre thân thuộc chốn làng quê Việt Nam khiến cho lăng bác bỏ vừa trang nghiêm lại vừa gần gũi. Câu cảm thán Ôi! đã biểu hiện xúc động pha lẫn niềm trường đoản cú hào siêu của tác giả. Hình hình ảnh hàng tre còn có nét nghĩa ẩn dụ chỉ phẩm chất cốt giải pháp con người việt nam Nam, chính là sức sống bền chí bền bỉ, rời rợi nhan sắc xanh như cây tre luôn luôn tươi giỏi giữa khu đất đai thô cằn sỏi đá. Thành ngữ “bão táp mưa sa” phối kết hợp hình hình ảnh nhân hóa “đứng thẳng hàng” đang khắc họa vẻ đẹp mắt kiên cường, quật cường của nhỏ người nước ta trong muôn vàn nặng nề khăn, test thách. Tre với bao phẩm hóa học của con người việt Nam: mộc mạc, thanh cao, ngay thẳng, bất khuất. Tín hiệu hàng tre đầu tiên ở nơi bác cũng là dấu hiệu của dân tộc bản địa Việt Nam, bởi bác cũng chính là biểu lộ Việt Nam, tiêu biểu vượt trội cho con người việt nam hơn khi nào hết. Hàng tre xanh ấy được trồng xung quanh lăng bác hồ chí minh như mong muốn thay cả dân tộc nước ta canh giấc ngủ ngàn thu mang lại Người. Tình cảm ở trong phòng thơ và của đồng bào miền nam khi về với bác bỏ thật chân thành, xúc đụng biết bao!


Cảm nhấn khổ 2 bài “Viếng lăng Bác” của Viễn Phương

Đoạn thơ đã diễn đạt nỗi xúc động thiêng liêng xen lẫn niềm từ bỏ hào với lòng hàm ân vô hạn ở trong nhà thơ khi hòa thuộc dòng tín đồ vào lăng viếng Bác:

Ngày ngày phương diện trời đi qua trên lăngThấy một khía cạnh trời trong lăng vô cùng đỏNgày ngày dòng fan đi trong thương nhớKết tràng hoa dâng bảy mươi chín mùa xuân...

Hai câu thơ trước tiên với hình ảnh mặt trời thực và ẩn dụ sóng đôi với nhau đã biểu thị thật hay đầy đủ suy ngẫm, cảm hứng của Viễn Phương với Bác. Một khía cạnh trời thiên nhiên, rực rỡ, vĩnh hàng ngày ngày đi qua trên lăng với “Một phương diện trời trong lăng khôn cùng đỏ“- hình hình ảnh ẩn dụ chỉ bác bỏ Hồ vĩ đại. Trường hợp như vầng mặt trời kì vĩ sinh hoạt trên cao là cỗi nguồn của ánh sáng, cuộc đời trên trái đất thì Bác đó là mặt trời của dân tộc, là người mang về ánh sáng, niềm vui, đem đến ấm no, niềm hạnh phúc cho nhân dân. Hình ảnh mặt trời thiên nhiên được nhân hóa qua trường đoản cú đi cùng thấy vẫn ngày ngày ngắm nhìn vầng khía cạnh trời vào lăng với niềm yêu mếm và trầm trồ đã khẳng định hơn nữa vị trí, sứ mệnh của Bác trong tâm địa dân tộc. Color “rất đỏ” tạo nên câu thơ có hình ảnh đẹp gây tuyệt hảo sâu xa hơn, nói lên bốn tưởng biện pháp mạng cùng lòng yêu nước nồng nàn của Bác. Điệp ngữ “ngày ngày” không chỉ là gợi tuyệt hảo về cõi trường thọ vĩnh viễn hơn nữa gợi tấm lòng quần chúng không nguôi lưu giữ Bác, người phụ vương già chiều chuộng của dân tộc. Hòa nhập vào “dòng người” mang lại lăng viếng Bác, bên thơ xúc đụng bồi hồi, thành kính và nghiêm trang. Dòng tín đồ đông đúc, chằng khác gì một “tràng hoa” muôn dung nhan ngàn hương từ phần đông miền khu đất về đây thăm Bác. Hình ảnh ẩn dụ “tràng hoa” khôn xiết đẹp, nó như hy vọng nói mỗi cá nhân dân vn như một đóa hoa đã nở bùng cháy rực rỡ dưới ánh khía cạnh trời của chưng đã về trên đây kính dâng lên người những gì tinh túy nhất của cuộc đời, lời thơ biểu đạt tấm lòng biết ơn, sự tôn kính của nhân dân đối với Bác hồ vĩ đại. Chữ “dâng” chứa đựng biết bao tình cảm, biết bao tình nghĩa. đơn vị thơ ko nói “bảy chín tuổi” nhưng nói: bảy mươi chín mùa xuân, phương pháp nói ẩn dụ gợi ý nghĩa cuộc đời bác đẹp như các mùa xuân, chưng đã đưa về mùa xuân cho đất nước, mang lại cuộc đời. Lời thơ chân thành, đơn giản đã giãi bày bao tình yêu yêu mến, nhớ thương của viễn Phương và cũng chính là của nhân dân miền nam với Bác.


Đoạn văn cảm thấy khổ 3 Viếng lăng Bác

Bác phía bên trong giấc ngủ bình yênGiữa một vầng trăng sáng nhẹ hiềnVẫn biết trời xanh là mãi mãiMà sao nghe nhói sinh hoạt trong tim!

Khổ thơ thứ ba đã miêu tả cảm xúc của tác giả khi vào trong lăng, đứng trước di hình của Bác. Bao cảm xúc dồn nén lâu nay nay gặp bóng hình nhiệt tình bỗng nổi lên thổn thức: “Bác phía bên trong giấc ngủ không nguy hiểm / giữa một vầng trăng sáng vơi hiền” . Ánh sáng nhẹ nhẹ vào lăng khiến tác giả hình dung đó là ánh trăng của khu đất trời vốn là tri kỉ tri kỉ của Bác. Bác bỏ như đã nằm ngủ một giấc mộng “bình yên“, vào một phong cảnh thơ mộng, chưng chỉ tạm nghỉ ngơi sau một hành trình dài dài vất vả, gian nan. Lời thơ lại một đợt nữa như nén nỗi nhức lại để xác định rằng Bác vẫn còn đó sống mãi. Bác bỏ vốn yêu thương trăng, trăng làm chúng ta với bác vào trong công ty lao, trăng theo bác lên con đường ra chiến dịch với trăng lại về trên đây để canh giữ giấc ngủ thận trọng cho Người. Hình hình ảnh vầng trăng sáng dịu hiền bao bọc giấc ngủ của bác đã gợi cho ta cảm giác về vẻ rất đẹp thanh cao, giản dị của Bác, một trung tâm hồn luôn yêu và gắn bó cùng với thiên nhiên. Quan sát “Bác ngủ “, đơn vị thơ đau đớn, xúc rượu cồn “Vẫn biết trời xanh là trường thọ / mà sao nghe nhói sinh hoạt trong tim? ” . Vào trái tim đầy yêu thương, kính trọng và hàm ơn của mọi người, bác như còn sống mãi tuy thế lí trí thì lại nên tỉnh táo để thừa nhận thức rằng chưng đã đi xa. Hình hình ảnh ẩn dụ “trời xanh” như ước ao nói chưng đã vĩnh viễn hóa trang vào bầu trời của dân tộc, sự nghiệp của người mãi mãi vang vọng với nước nhà thế nhưng mà nỗi nhức vẫn không giới hạn lại. Cụm từ “nghe nhói” đã diễn đạt sự nhức đớn, nhớ tiếc thương đến cực độ, nghệ thuật ẩn dụ thay đổi cảm giác gợi hình dung nỗi đau không chỉ cảm được mà còn nghe thấy được, nỗi đau như giằng xé, day chấm dứt khôn nguôi. Lời thơ giống như tiếng khóc nghẹn ngào của đứa con xa về muộn mặt di hài người thân phụ kính mến.

Xem thêm: Ý Nghĩa Biển Số Xe 83 Có Ý Nghĩa Gì ? Ý Nghĩa Biển Số Xe Đuôi Từ 80 Đến 89 Là Gì

Đoạn văn cảm giác khổ cuối bài xích thơ “Viếng lăng Bác”

Mai về khu vực miền nam thương trào nước mắtMuốn làm bé chim hót xung quanh lăng BácMuốn có tác dụng đoá hoa toả mùi hương đâu đâyMuốn làm cây tre trung hiếu chốn này.


Khổ thơ cuối nói lên niềm giữ luyến, bịn rịn ở trong nhà thơ khi cần trở về miền Nam. Đến tiếng phút chia tay, sắp đề xuất chia xa người thân phụ già kính mến, trong tâm nhà thơ trào dưng bao nỗi niềm xúc động. Lòng yêu quý nhớ xưa nay đã vỡ òa trong giờ đồng hồ khóc nghẹn ngào: “Mai về khu vực miền nam thương trào nước mắt”. “Mai về miền Nam” – sẽ ở khoảng thời gian ngắn hiện tại, suy nghĩ về lúc yêu cầu chia xa, bao nỗi ghi nhớ niềm yêu thương lại dâng lên tràn đầy, chẳng thể nào kìm nén. Câu thơ giống như một lời giã biệt, các từ “thương trào nước mắt” đến ta thấy nỗi xúc hễ mãnh liệt của phòng thơ, nước mắt ấy là giọt nước mắt của nhớ thương, của khao khát được sống lại mãi bên Người, giọt nước đôi mắt nhớ yêu thương của fan con về thăm cha muộn màng tuy thế sâu nặng trĩu biết bao. Mặc dù có lưu luyến, bao gồm bịn rịn, không thích rời xa bác thì cũng cho lúc đề xuất trở về miền Nam, đơn vị thơ chỉ có thể gửi lòng mình làm việc lại bằng phương pháp hóa thân vào cảnh vật bên lăng Bác. đơn vị thơ mong hóa thân có tác dụng “con chim hót” để chứa tiếng hót đem đến chút tươi vui rộn ràng cho Người, hy vọng làm “đóa hoa” tỏa hương nhan sắc nơi fan yên nghỉ cùng đặc biệt, ước ao làm “cây tre trung hiếu” nhằm nhập vào sản phẩm tre mặt lăng, canh giữ giấc ngủ an ninh cho Người. Điệp ngữ mong làm và các hình hình ảnh liệt kê đã tạo nên nhịp điệu thơ dồn dập, diễn tả tình cảm tha thiết, khát vọng trào dưng mãnh liệt và ước nguyện chân thành trong phòng thơ cũng giống như của tổng thể dân tộc vn với Bác. Một lần nữa hình hình ảnh cây tre lại xuất hiện thêm tạo kết cấu đầu cuối tương ứng đưa về một ý thơ bắt đầu mẻ: cây tre trung hiếu là hình hình ảnh ẩn dụ mang lại lòng chiều chuộng và cầu nguyện thủy thông thường của dân tộc việt nam suốt đời đi theo lí tưởng của Người. Hoàn thành bài thơ là sự việc xa phương pháp về không gian địa lí mà lại lại gần gụi trong ý chí và tình cảm, bài bác thơ trường đoản cú đây xong nhưng chổ chính giữa sự nhà thơ lại vút cao, một nỗi nhớ tiếc khôn nguôi, hầu như nỗi niềm từ bỏ nguyện về cuộc sống mình để xứng đáng với Con tín đồ khiêm nhường với vĩ đại. Đó cũng đó là nỗi niềm của muôn triệu nhỏ tim việt nam với Bác.

Đoạn văn cảm giác về vẻ đẹp nhất của con fan lao động trong bài xích thơ Đoàn thuyền tấn công cá

“Đoàn thuyền tấn công cá” của Huy Cận là bài ca tuyệt đẹp mắt của con fan lao động mới hăng say, trẻ trung và tràn trề sức khỏe giữa vạn vật thiên nhiên kì ảo. Lúc thiên nhiên lao vào trạng thái sống khép lại một ngày cùng với “mặt trời xuống biển”, “sóng cài đặt then, đêm sập cửa” thì con bạn lại bắt đầu công việc của chính bản thân mình – ra khơi tấn công cá. Đó là một công việc thường nhật, đã trở thành nếp ngơi nghỉ của tín đồ dân chài. Trên con thuyền ra khơi, họ mang theo dư âm tiếng hát hào hùng với sôi nổi“Câu hát căng buồm cùng gió khơi”, giờ hát như có sức mạnh thổi căng cánh buồm đẩy con thuyền chạy cấp tốc ra khơi, hình ảnh ẩn dụ thật đẹp vẫn nói lên niềm vui và sự hăng say đối với quá trình lao động của những người dân chài. Giữa mênh mông trời nước, con bạn hiện lên với thú vui phơi phới, mạnh khỏe trong tư thế thống trị cuộc đời, thống trị quê hương, đất nước: “Thuyền ta lái gió với buồm trăng/Lướt giữa mây cao với hải dương bằng”. Mang gió làm cho lái, lấy trăng làm cho buồm, với giữa khoảng không bát ngát của vũ trụ vô vàn ấy, bên trên thì bao gồm “mây cao”, dưới thì có “biển bằng”, cả đoàn thuyền “lướt” ra tận khơi xa để nhưng mà dò bụng biển khơi tìm luồng cá, để nhưng bủa lưới vây giăng. Vẫn là vũ trụ hết sức vô tận, mà lại con fan không còn cảm xúc bé nhỏ dại mà ngược lại, họ đã tự nâng mình lên ngang trung bình với thiên nhiên, vũ trụ trong tứ thế của bạn chiến thắng. Hình hình ảnh người dân chài ko được trực tiếp biểu đạt nhiều trong bài thơ, họ chỉ được sệt tả tại 1 hình ảnh duy nhất, trong tầm dáng người lao đụng : “Ta kéo xoăn tay chùm cá nặng”. Chỉ một hình ảnh đó thôi cũng góp ta hình dung được vẻ rất đẹp cường tráng, khỏe khoắn mạnh, nạp năng lượng sóng nói gió của bạn dân chài. Vào suốt hành trình dài của cuộc ra khơi, giờ hát phấn chấn, tràn đầy sáng sủa vẫn không ngừng vang lên, hát thời điểm ra khơi, vào lao rượu cồn và cả khi chiến thắng trở về, câu hát ngân nga, trẻ trung và tràn trề sức khỏe trở thành hình ảnh ẩn dụ đến khí nắm hứng khởi cùng niềm lạc quan, yêu thương đời của người lao động, giờ hát ấy làm cho quá trình lao rượu cồn nặng nhọc trở cần nhẹ nhàng và đầy chất thơ. Sau một đêm lao rượu cồn vất vả, họ vẫn duy trì được khí cụ náo nức, hăng say: “Đoàn thuyền chạy đua thuộc mặt trời”. Một hình hình ảnh thơ đẹp với đầy mức độ gợi, “chạy đua cùng mặt trời” cũng tức là họ đang thường xuyên đua với thiên nhiên, thuộc thời gian để gia công giàu mang đến Tổ quốc. Hình hình ảnh người dân chài hiện lên thật đẹp, bọn họ là thay mặt đại diện cho vẻ đẹp người lao rượu cồn thời đại new trong tư thế làm chủ thiên nhiên, cai quản cuộc đời, bài thơ là bài xích hùng ca về bạn lao động.


Đoạn văn cảm nhận về bức tranh thiên nhiên trong Đoàn thuyền tiến công cá

“Đoàn thuyền đánh cá” không những khắc họa thành công hình tượng con bạn lao động bên cạnh đó vẽ lên tranh ảnh sơn mài vừa hùng vĩ, tráng lệ, vừa lung linh, huyền ảo và rực rỡ, tươi đẹp của biển Hạ Long. Khởi đầu bài thơ là 1 trong những hình ảnh đẹp, kì vĩ, tráng lệ về cảnh đại dương Hạ Long lúc hoàng hôn vừa buông xuống:“Mặt trời xuống biển khơi như hòn lửa – Sóng đã sở hữu then đêm sập cửa”. Phép đối chiếu “mặt trời” như “hòn lửa” đã gợi bao liên can thú vị cho người đọc, sắc đỏ rực như lửa cháy của khía cạnh trời hòa phù hợp với sắc xanh của biển làm cho gam màu sắc thật rực rỡ cho bức tranh sơn mài, xuất hiện một phong cảnh huy hoàng và tráng lệ. Nhà thơ khôn khéo vận dụng nghệ thuật và thẩm mỹ nhân hóa qua hai từ “cài”, “sập” để vươn lên là những con sóng phát triển thành chiếc then cài, màn đêm là ô cửa để khép lại ngôi nhà vũ trụ, nhờ vào thế, đại dương vốn là thử thách và bí ẩn với con người giờ đây đã trở yêu cầu vô cùng quen thuộc và gần gũi. Dưới tối trăng, biển lớn lại hiện lên thật lung linh và huyền ảo, vạn vật thiên nhiên biển khơi là đông đảo đêm trăng đẹp: “Thuyền ta lái gió với buồm trăng/ Lướt thân mây cao với biển bằng”, câu thơ đầy ắp mọi hình ảnh của thiên nhiên, sẽ là một không gian biển khơi mênh mông, khoáng đạt, có gió lồng lộng thổi, có ánh nắng vằng vặc của vầng trăng, từng đám mây trôi nhè vơi trên tầng không, xuất hiện biển biếc xanh sâu thẳm. Vẻ đẹp của biển lớn được bài trí thêm vì sắc màu của các loài cá quý chốn hải dương khơi: chim, thu, nhụ, đé, song. Hình hình ảnh ẩn dụ “Cá song lung linh đuốc đen hồng” với hình ảnh nhân hóa “Cái đuôi em quẫy trăng đá quý chóe” biểu đạt cái nhìn tinh tế và giàu tác động của tác giả khiến cho biển tối hiện lên như một bức tranh bùng cháy rực rỡ với đa số mảng màu xinh sắn đậm sắc. Đêm trên biển khơi được tác giả mô tả thật đặc trưng “Đêm thở: sao lùa nước Hạ Long”, màn đêm y hệt như một sinh thể khổng lồ, tiếng thở của đêm là giờ thì thào của sóng – một hình ảnh đảo ngược, sóng đại dương đu gửi lùa nhẵn sao in bên dưới mặt nước nhưng lại dưới chiếc nhìn ở trong phòng thơ thì đó là sao đang lùa sóng nước Hạ Long. Đây quả là 1 trong những hình hình ảnh lạ, một sự sáng tạo nghệ thuật của Huy Cận khiến cho cảnh biển cả đêm thật sinh động. Bình minh lên, vẻ đẹp mắt của biển khơi lại được tương khắc họa vào ánh mặt trời, trong nhan sắc màu lộng lẫy của cá – cơ mà là cá trong khoang thuyền với “Vẩy bạc, đuôi xoàn lóe rạng đông” không phải cá dưới biển khơi khơi. Hình ảnh “mặt trời đội biển” nhô lên trên sóng nước xanh lam thiệt đẹp, hùng vĩ cùng tráng lệ, dưới ánh sáng của vầng thái dương, đôi mắt cá giống như triệu triệu phương diện trời nhỏ dại li ti, che lánh; thành quả lao hễ thêm rực rỡ, huy hoàng. Bởi bút pháp lãng mạn xen kẹt với hiện nay thực, công ty thơ đang khắc hoạ thành công xuất sắc bức tranh về thiên nhiên nơi hải dương cả,những hình ảnh thiên nhiên chỉ ra vừa bình dân vừa xinh xắn thơ mộng,chắc chắn phải có một trọng tâm hồn nhạy cảm, một tình yêu vạn vật thiên nhiên tha thiết, Huy Cận new sáng làm cho những vần thơ tuyệt cây viết như vậy.

Xem thêm: Tính Khoảng Cách Tính Khoảng Cách Từ 1 Điểm Đến 1 Đường Thẳng Chính Xác 100%

Đoạn văn so với sự hài hòa và hợp lý giữa vạn vật thiên nhiên và con người lao cồn trong Đoàn thuyền đánh cá

Bài thơ “Đoàn thuyền tiến công cá” của Huy Cận đã biểu thị thật giỏi sự thêm kết hài hòa giữa thiên nhiên và con tín đồ lao cồn trong thời đại mới. Mở màn bài thơ là cảnh đoàn thuyền ra khơi tấn công cá vào tầm hoàng hôn, biển cả Hạ Long hiện hữu thật rực rỡ, huy hoàng và tráng lệ: “Mặt trời xuống biển lớn như hòn lửa – Sóng đã thiết lập then, tối sập cửa”. Cảm xúc vũ trụ rất gần gũi cùa thơ Huy Cận với đều so sánh, tác động bất ngờ, thú vị: khía cạnh trời như một hòn lửa đỏ rực khổng lồ, phần đông lượn sóng dài như các then cài, đêm tối bao trùm trời khu đất như nhì cánh cửa béo bệu đang sập lại đã trở nên vũ trụ vạn vật thiên nhiên như một ngôi nhà béo phì mà chế tạo ra hóa ban khuyến mãi ngay cho nhỏ người. Từ bỏ đó, tác giả đã tạo nên một hình hình ảnh khỏe, lạ mà lại thật tự sự kết nối ba sự vật và hiện tượng: cánh buồm, gió khơi cùng câu hát của tín đồ đánh cá “Câu hát căng buồm thuộc gió khơi”. Câu hát là niềm vui, sự nô nức của người lao cồn như đã có một sức khỏe vật chất để với ngọn gió có tác dụng căng buồm cho chiến thuyền lướt cấp tốc ra khơi, ban đầu công việc đánh cá ít nhiều khó khăn vất vá. Đó là khí nuốm hăm hở cùng đầy hào hứng của rất nhiều con tình nhân nghề, yêu biển. Cảm hứng lãng mạn khiến nhà thơ vạc hiện đầy đủ vẻ đẹp của cảnh tấn công cá giữa biển đêm, trong niềm vui phơi phới, mạnh mẽ của tín đồ lao động làm chủ quá trình của mình. Con thuyền đánh cá vốn nhỏ bé trên biển cả mênh mông giờ đây qua cái nhìn của phòng thơ trở nên lớn lao, kì vĩ cùng ngang tầm vũ trụ: “Thuyền ta lái gió cùng với buồm trăng – Lướt giữa mây cao với biển bằng”, một phi thuyền đặc biệt gồm gió là fan cầm lái, còn trăng là cánh buồm, gợi lên sự nhịp nhàng, hòa quấn của đoàn thuyền với biển trời. Dáng vẻ của con tín đồ và đoàn thuyền đã được nâng lên, hòa nhập vào size của thiên nhiên, vũ trụ, hình ảnh thơ thiệt lãng mạn, phiêu và con người có tâm hồn cũng thiệt vui vẻ, phơi cút niềm vui. Tuy vậy đây chưa hẳn là cuộc du ngoạn bằng thuyền mà đây là một trận đánh đấu thực sự, “dàn đan cố gắng trận” nhằm giành đem từ bàn tay vạn vật thiên nhiên những của cải, khoáng sản bằng tất cả sức lực, kiến thức của bé người. Quá trình lao đụng nặng nhọc của bạn đánh cá đã thành bài ca đầy niềm vui, uyển chuyển cùng thiên nhiên. Color cá trong tối trăng dưới nước “Cái đuôi em quẫy trăng tiến thưởng chóe”, sắc cá dưới khoang thuyền dưới ánh phương diện trời “Vẩy bạc bẽo đuôi vàng lóe rạng đông” đã khiến cho bức tranh thiên nhiên những đường nét vẽ đẹp, đầy đủ gam màu sắc tươi sáng, lung linh đến kì lạ. Công ty thơ ca ngợi biển cả rộng lớn – nguồn tài nguyên vô tận của Tổ quốc, ca ngợi những con tín đồ lao động yêu cầu cù, gan góc, ngày đêm làm cho giàu cho đất nước. Quá trình lao cồn đánh cá của ngư dân thành phố quảng ninh trên biển cả Hạ Long được diễn đạt trong sự thống nhất hòa quyện với thiên nhiên trời biển, trăng sao chén ngát, kì vĩ và bay bổng. Cảm hứng thiên nhiên, vũ trụ đoàn kết với cảm hứng lao động đã hình thành vẻ đẹp nhất riêng của bài thơ.