THƠ SONG THẤT LỤC BÁT

     

Thơ song thất lục bát danh tiếng về tình yêu,cuộc sống,những bài xích thơ được khá nhiều độc giả yêu thích.Song thất lục chén bát là một thành phầm văn hoá tinh thần lạ mắt của dân tộc Việt.Thơ tuy nhiên thất lục chén gồm bao gồm 2 câu 7 chữ và 1 câu 6 chữ, 1 câu 8 chữ.Chữ cuối câu bảy bên trên vần với chữ trang bị 5 câu bảy dưới, chữ cuối câu bảy dưới vần cùng với chữ cuối câu lục, giờ cuối câu lục vần cùng với chữ trang bị 6 câu chén bát và chữ cuối câu chén vần cùng với chữ vật dụng 5 (đôi lúc chữ sản phẩm công nghệ 3) của câu thất tiếp theo.

Bạn đang xem: Thơ song thất lục bát

Dù là 1 trong những thể thơ nghiêm ngặt về cấu tạo nhưng vẫn được khá nhiều fan hâm mộ yêu mê thích và có tương đối nhiều tác phẩm nhằm đời. Sau đó là một số bài thơ tuy vậy thất lục chén như thế. Mời chúng ta theo dõi!

Một số bài thơ tuy nhiên thất lục chén ngắn giỏi nhất

Trong xã thơ ca của nước ta đã có rất nhiều những người sáng tác đã lựa chọn thể thơ tuy nhiên thất lục chén bát để mượn ngòi cây bút nét thơ của riêng bản thân truyền tải cho tất cả những người đời về những bài thơ tốt về cái mối quan tiền hệ, các nét trẻ đẹp xung quan liêu đời sống nhỏ người. Sau đó là những bài thơ song thất lục bát về tình yêu, tình bạn, phụ thân mẹ, thầy cô, quê nhà hay độc nhất để bạn cũng có thể sưu khoảng được những bài xích thơ hay trong nền thơ ca của dân tộc.


*

Trăng Rơi

(Huỳnh Minh Nhật)

Khung cửa sổ treo rèm năm thángCửa sở hữu then nắng và nóng chẳng lối vàoĐêm đêm mây gió rì ràoÁnh trăng căng thẳng rơi ào qua vai

Nhặt mảnh trăng rơi bẻ có tác dụng haiTreo lên khung thoáng cửa hương nhàiThắp lên nỗi ghi nhớ thật dàiTrách ai đi mãi hương thơm tình nhạt phai

Yêu yêu mến đi đắng cay ngơi nghỉ lạiĐêm tối mơ ướt cả bờ vaiMắt sâu đẫm lệ phôi phaiTóc mây bù rối môi càng thô thâm

Hồn chơ vơ tháng ngày suy ngẫmTim héo hon ngấm đẫm tình yêuTình yêu trả lại cô liêuBên thềm lá rụng tiêu điều xác xơ

Cô gái ấy ni còn đâu nữaMột nửa hồn đã bị tiêu diệt tim yêuNhững tối gió phảng phất dập dìuBóng hình ai đó lại điêu đứng lòng

Tìm vào Hoàng Hôn

(Huỳnh Minh Nhật)

Hoàng hôn mây giăng khung trời tímGió chiều tìm kiếm kiếm hạt nắng rơiTìm đưa ra tìm cả một đờiPhơi phơi sương lạnh lẽo nắng thời ngủ quên

Em cũng tìm kiếm trong sương rét mướt giáBóng hình anh đã quá xa xôiNỗi lòng nhức cảnh phân chia đôiBến bờ tan tác gởi anh đôi lời

Xuân Chiều

(Hoàng Mai)

Chiều xuống chậm rì rì nghe lòng trống vắngThoảng gần đây hạt nắng và nóng thở dàiRộn ràng ngỡ bước chân aiThiên thai lạc lối tuyền đài dừng chân

Công viên giá bâng khuâng đi mãiBuồn xa xôi hoang hoải search vềNhớ khi mắt liếc môi kềVòng tay khép kín… não nề mẫu châu

Người qua đời bóng tra cứu đâu anh hỡiTình ngăn phân chia vì vày can quaSa chân lỡ bước chiều tàEm bé thuyền nhỏ xíu vượt qua sóng nhồi

Đời bể khổ võ đá quý mãi kiếmNgười trăm năm tiền kiếp kiếm tìm vềTỉnh rồi sao vẫn như mêThênh thang không cách cạn khe search vào

Ta bà cõi lểu đểu thương hậnNgục u minh khóc giận tình nhânChơi vơi một kiếp hồng trầnNgười trên đây ta đấy chỉ ngần ấy sao

Đàn lỡ nhịp cung yêu quý sóng vỗÂm lạc hậu lở dở tình caMong sao hạ cho tới thu quaĐông đi xuân mang đến mặn mà dáng duyên



Mồ Côi Tội Lắm Ai Ơi

(Hoàng Mai)

Thương thân trẻ biệt lập côi cútKhông bên ai chăm chút chiều đôngTay ôm em bế ngửa lòngGiữa dòng đời new tuôn chiếc lệ châu

Thân côi cút thuở đầu khổ lắmMẹ tách xa phụ vương cũng hẩm hiuNuôi em năm mon chắt chiuChung tay nhờ cậy nhanh chóng chiều tín đồ xa

Thương em nhớ cha nhòa ướt gốiNương nhờ bạn sớm tối rau tươngMai sau em mập đến trườngNhớ ơn bách tính nhịn nhường chiếc ăn

Chiều buông xuống một thân lê bướcKhói hương tàn rườm rà mưa giôngCha ơi tất cả thấu nỗi lòngHồn thiêng ôm ấp đêm đông không nhà

Mẹ chăn nệm ấm phương xaCó thương con em bôn bố dòng đời?

Muôn Năm Sầu Thảm

(Hàn khoác Tử)

Nghệ hỡi Nghệ, muôn năm sầu thảmNhớ mến còn một nỗ lực xương thôiThân tàn ma dại dột đi rồiRầu rầu nước mắt bời bời ruột gan

Nghe gió là ôm ngang mang gióTưởng chừng như trong số đó có hươngCủa fan mình nhớ bản thân thươngNào giỏi gió tạt chả vấn vương gì

Nhớ lắm cơ hội như si mê như tỉnhNhớ làm thế nào bải hoải tay chânNhớ hàm răng, lưu giữ hàm răngMà ngày nào đó vẫn khăng khít nhiều

Dẫu cực khổ vì lời phụ rẫyNhư mà lại ta không lấy làm cho điềuTrăm năm vẫn một lòng yêuVà còn yêu nữa tương đối nhiều em ơi.

Nhớ Ơn cha Mẹ

(Hoàng Mai)

Ngàytháng bảymưa rơi lướt thướtChạnh lòng bé sướt mướt canh thâuMẹ thân phụ giờ tắt hơi nơi đâuDương gian hay cõi thâm sâu chết giấc ngàn

Đêm trở gió bàng hoàng tỉnh giấcNhớ công ơn chất ngất lòng đauMẹ cha khuất bóng đã lâuCon chưa đền đáp ơn sâu cửu trùng

Nhớ dòng thuở nghèo đói cạn kiệtCha cáng đáng mải miết vườn rauCơm canh khoai sắn bên nhauChắt chiu ngày tháng ý muốn cầu vươn lên

Thời gian vững vàng lòng bền cha bướcLên tỉnh giấc thành sớm muộn lo toanĐàn nhỏ sâm sấp hiền khô ngoanMẹ thay thân phụ dạy dạy bảo con khờ

Rồi mang đến lúc nhỏ thơ đang lớnBỏ mẹ phụ thân về vùng phồn hoaĐứa an phận đứa bôn baXót xa con trẻ của mình lệ nhòa đêm thâu

Khi bé đã ban đầu ổn địnhThì mẹ phụ thân thân tịnh bất anMẹ đi về chốn mây ngànCha yêu quý nhớ bà mẹ võ tiến thưởng theo sau

Con chưa kịp ơn sâu đền rồng đápChỉ ao ước sao Phật Pháp nhiệm màuMẹ phụ vương thoát cảnh khổ đau…Luân hồi sinh tử nguyện cầu vãng sanh



Giã Biệt Thu

(Hoàng Mai)

Nơi góc bể tưởng ai lưu giữ mãi!Tấm thực tâm ân ái bấy lâu!Sao tín đồ nỡ vội gieo sầu!Ra đi chẳng gửi đôi câu giã từ!

Người từ giã trời như lạnh lẽoNắng vàng tươi khô héo nhành hoaNơi xa duyên phận mặn màLối xưa vắng vẻ bóng mình ta ngậm ngùi

Tình đã xong thì thôi tín đồ nhé!Chúc người luôn luôn vui vẻ tròn đôiTừ nay cách biệt phương trờiĐêm tối cô lẻ trăng rơi bẽ bàng

Chân cách đếm long dong từng ngõĐông ùa về buốt gõ bé timThu đi tình cũng trốn tìmTháng ngày chất đựng trời đêm mịt mùng

Trưa Vắng

(Hồ Dzếnh)

Hồn tôi đấy: căn trường nho nhỏNước vôi xanh, bờ cỏ tươi nonLâu rồi còn thoảng mùi hương thơmChân đi nghe cồn tới hồn ngây thơ

Sâu rộng lớn quá rất nhiều giờ vui trướcNhịp cười cợt say bên trên nước không trôiTrưa hè thưng thấy nhì tôiNém đầu chim chích, bắt đuôi chuồn chuồn

Ðời đẹp nhất quá, tôi bi quan sao kịp?Trang sách đầu chép không còn giây mơNgả bản thân trên trơn nhung tơTôi nguyền: Sau bự làm thơ trong cả đời!

Cỏ mấy bận xanh rồi lại tạGió lùa thu trong lá bao lần…Bạn trường đa số bóng phù vânXót thương mái tóc nay dần dần hết xanh

Hồn xưa dậy: chim cành rượu cồn nắngLá reo trên hồ lặng lờ trongTrưa yên ổn im cho não nùngTôi ngờ trống học trong lòng trưa vang…

Trăn Trở

(Hoàng Mai)

Ngày anh mang đến xua chảy băng giáSáu ngày xuân đôi té phân lyBao lần lệ thắm hoen miEm đâu nghĩ đến các gì… ngày sau

Thời gian có kết thúc đâu anh hỡiTình ngang trái duyên khởi ngày đêmCho em khao khát nỗi niềmBao năm lệ vẫn nổi chìm trang thơ

Sáu năm đã trơ trẽn bóng lẻKiếp hồng nhan đìu hiu quẽ lòng đauTuổi Xuân cấp vã qua mauHoàng hôn mây tủ ngang đầu anh ơi

Mưa tí tách bóc rơi rơi gợi nhớNỗi niềm tây trăn trở do đâu…Duyên vỡ lẽ giấc mơ sầuLòng người ai biết nông sâu mà dò

Duyên trớ trêu tơ vò lần nữaEm một mình đi giữa hoàng hônThôi đành chọn kiếp cô đơnChiều nay mây trắng bi thương hơn chiều nào

Lúc Ngoảnh Lại

(Bùi Giáng)

Lúc ngoảnh lại ngắm color dương liễuThà khuyên đàn ông đừng chịu rong chơiBao ngày nằm khu đất ngủ trờiLúc đi nhìn gió thời điểm ngồi ngắm sương

Lúc ngoảnh lại – mùi hương cất cánh mấtLúc xoay đi – phảng phất phía sauMuôn mùi hương muôn nhan sắc muôn màuTập thành hậu diện nằm mê Niết Bàn

Cuộc thế gian bách ban sự huốngBao sự tình chìm xuống nổi lênNgười đi góc bể gập ghềnhKẻ về xó phòng bếp quên tăm tiếng mình

Lúc ngoảnh lại thình lình tự dưng thấySau lưng mình lẩy bẩy đa đoanHồi sinh gió núi trăng ngànThấy em cơ cẩn đá xoàn hơn xưa

Lúc ngoảnh lại chép bừa ra bútChào mai sau hun hút biển cả dâuPhù trầm ký kết ức thiên thâuNặng tình vượt khứ anh xin chào tương lai.

Xem thêm: Cách Mạ Vàng Lên Nhựa Là Gì? Cách Mạ Vàng Lên Nhựa Cách Mạ Vàng Lên Nhựa

Thơ tuy nhiên thất lục chén bát về tình thân dạt dào cảm xúc

Gửi đến các bạn chùm thơ tuy nhiên thất lục chén về tình thân dạt dào cảm giác .Đây hồ hết là những bài thơ tuy nhiên thất lục bát rất haythể hiện được dòng hồn và đa số nỗi sầu khắc khoải vào tình yêu đôi lứa. Khi đọc hầu như áng thơ này, chúng ta cũng đã thấy được trọng điểm hồn mình đã hòa quấn vào thể thơ tuy nhiên thất lục chén bát một cáchmượt mà, trôi chảy.


*

Mãi Mãi

(Xuân Diệu)

– Vâng, anh sẽ yêu em mãi mãi;Mãi mãi là trong số những phút giây.Sắc hồng mãi sau hôm nay,Hoa sim trào dâng cuồng say một đồi;Em nói nhỏ: “hỡi tình nhân dấu,Hãy yêu em trường thọ nghe anh?”Say xưa anh cũng dặn tình:“Yêu anh vĩnh cửu nghe! mình yêu anh.”Hoa nửa buổi mong muốn thành vạn thuở,Lòng một đời tính độ ngàn năm;Sông trôi núi lở âm thầm,Đường đi vũ trụ có cầm được đâu!Nhưng ta sẽ yêu nhau mãi mãi,Mãi mãi là trong những phút giây;Lâu lâu năm là bóng, là mây,Là môi kỳ ngộ, là tay hảo cầu.Mãi mãi sống trong câu hò hẹn,Mãi mãi vào ý nguyện bình sinh;Thời gian chưa hẳn của mình,Tình chỉ mãi mãi bởi tìnhtháng năm?Vâng, anh sẽ yêu em mãi mãi,Trong thời gian ân ái muôn đời.Mai kia mặc dù có rẽ rời,Đôi ta vẫn mãi mãi ngồi bên nhau.

Người Mang trung ương Sự

(Hoàng Mai)

Trời từ bây giờ chợt mưa bỗng dưng nắngTiễn tín đồ đi bến vắng vẻ đò chiềuNghe hồn thổn thức cô liêuTa còn tồn tại biết bao điều vào nhau

Chim lẻ bạn đau đớn muôn lốiLòng bao năm ám muội não nềQua rồi một thoáng đam mêTóc xanh giờ vẫn mây bịt phủ đầu

Chân đếm bước dòng sầu nhạt nắngLòng xao xuyến ngõ vắng vẻ thưa ngườiĐường nai lưng chỉ 1 mình tôiTrời cao sao nỡ tách bóc đôi duyên mình…

Anh trở gót hành trình đếm bướcTrời vào Thu sướt mướt tình ngâuSóng giăng bủa bến giang đầuChiều ni hồn có trái sầu vừa rơ


*

Chuyện Tình ko Đoạn Kết

(Hoàng Mai )

Người tìm tới một chiều đông giáKhi đời em ruột gan ngổn ngangDuyên đầu cấp sớm ly tanAnh lấy nắng ấm… đựng chan xuân về

Qua rồi tuổi đắm đuối tình áiEm với người gặp mặt lại là duyênNửa vòng trái đất mỗi đêmXa xôi đứt quãng nỗi niềm tỏ phân

Dòng thư tỏthu dần khoảng cáchNgười cùng em dằng dặc đêm trườngCánh chim bạt gió tha hươngTrái tim vết khắc một đường hằn sâu

Dòng trọng tâm sự đớn đau thân xácNỗi đoạn ngôi trường than trách ai đâyTỏ tường bao nỗi đắng cayTrời cao gồm thấu lòng này tuyệt chăng

Người call ta hồng nhan tri kỷTa gọi tín đồ thủ thỉ tình quânMỗi năm vào thời gian nghinh tânCùng nhau dạo bước Hội hoa xuân quê nhà

Thấm thoát sáu năm lâu năm ròng rãLuôn ưu tư tấc dạ u hoàiCớ bỏ ra duyên ngắn tình dàiTrách sao chế tác Hóa đọa đày hồng nhan

Bài Thơ ko Gửi

(Hoàng Mai)

Đêm nay nữa tròn tía đêm thứcLòng riêng với uẩn khúc u buồnNgoài hiên gió thoảng mù sươngVẳng nghe tiếng dế đêm trường nỉ non

Hoa lá cũng mòn mỏi trông ngóngCơn mưa đầu hạ nóng chưa loangAnh về ngỡ vẫn sang trangAi tốt giông tố phũ phàng đời em

Sầu mê khúc tối đêm băng giá…Tiễn đông đi lan tỏa xuân về .Tình ta quá đỗi nhiêu khêEm đâu nghĩ đến não vật nài ngày sau

Anh nửa vòng bán cầu luân chuyển mãiMà thời gian hết trở lại hồiCho em giông gió nửa vờiBao năm rồi vẫn rối bời trang thơ

Thắm thoát vẫn sáu năm yêu đương nhớĐi cùng nhau những ngỡ vk chồngHeo may hay giómùa đôngTình nhân cũng chẳng… chúng ta lòng cũng không

Anh hotline em má hồng tri kỷĐêm năm canh thủ thỉ não nềChiều ni xuân vẫn tràn trềMà hồn em đã bề bộn mưa giăng

Duyên vẫn lỡ sử dụng dằng số kiếpNgười quý phái sông đã tiếp tục bờĐời em ruột rối dường tơThôi đành duyên phận… hững hờ mây bay

Đường tình trót thương vay mượn kiếp trướcNợ ái ân nghiệp chướng đề nghị mangAnh giờ đồng hồ lụa gấm cao sangEm về nhận dòng bẽ bàng người sau

Thuyền Neo Bến Đợi

(Hoàng Mai)

Em lưu giữ mãi chiều thu lá đổMình cùng nhau cạn tỏ nguồn cơnChạnh lòng anh vọng lời thươngXa xa vẳng tiếng nghe nhường nhịn nỉ non

Anh tự khắc khoải lòng son duy trì mãiĐờibiểndâu xa xót tình đauLời anh nghe thấm từng câuNgười như ôm cả nỗi sầu cụ nhân

Hai ta cứ tần ngần nuối tiếcMột đời em tha thiết từng mơNào ai học tập được chữ ngờGối chăn lãnh đạm sương mờ đậy giăng

Anh vùng ấy! Mộng hiện nay đã hếtEm ngồi đây lặng bị tiêu diệt từng giâyMột bản thân trăn trở đêm nayBiết ai hiểu thấu đắng cay chuyện lòng

Xuân trở giấc hoa không thích trổNgại ngần lo sầu khổ bao mùaThôi đành duyên kiếp đẩy đưaThuyền neo bến hẹn gió bấc lắt lay

Tình bỗng đến – đột đi – ai biếtĐường vào tim hết sức bẽ bàngChòng chành với loại đò ngangMai sau biết có vẹn toàn được chăng


Nhớ bạn Trong Thơ

(Hoàng Mai)

Đêm trở giấc canh chầy lẻ bóngTựa thềm hoa im ngóng trông aiLệ tuôn đẫm ướt ngươi dàiCó xuất xắc chăng hỡi non đoài tín đồ ơi

Đường vạn nẻo xuân khơi ko bướcLối rẽ vào sớm muộn chông gaiYêu nhau tí hon rạc hình hàiNỗi nhức này xuống tuyền đài sao tan

Người hotline ta… hồng nhan tri kỷTa gọi fan hoan hỉ: tình quânTâm can sao cứ xấu thầnThuyền không ghé bến… cố nhân mất rồi

Ta – người vốn chẳng ai gian dốiCùng phổ biến nhau mở lối tương laiSố trời định phận… phân tách haiCó duyên chẳng nợ trúc mai kiếp này

Thôi tín đồ nhé ! Từ nay rẽ lốiHai phương trời mòn mỏi song timTrăm năm dõi đôi mắt trông tìmSao ta… người cứ nổi ngập trong nhau

Nơi vùng ấy bạn đau ta khócNơi phương này bạn khóc… ta đauTrúc Mai chẳng vẹn duyên sauThì cam đành phận… do đâu hỡi người

Đôi Mắt

(Lưu Trọng Lư)

Có hoa làm sao qua mùa không héo?Có tiếng nào giàu đẹp lên không?Mắt em là 1 trong dòng sôngThuyền anh lượn lờ bơi lội giữa cái mắt em.

Xem thêm: Cách Vẽ Cầu Vồng Đẹp Nhất - Dạy Bé Học Vẽ Cầu Vồng Từng Bước Rất Dễ Hiểu

Đàn “nguyệt dạ” hương thơm đêm bay lạcGì bi hùng hơn giờ đồng hồ vạc sống lưng chừng?Phép gì khỏi nhớ đừng trôngMắt em quăng quật túi, vắng ngắt lòng mang soi.

Trên đấy là chùm thơ song thất lục bát nổi tiếng,được nhiều người hâm mộ yêu thích bạn thích gửi đến các bạn, mong muốn rằng các bạn cũng ưa thích và yêu quý những bài xích thơ song thất lục bát ấy. Đây chỉ là 1 trong những trong rất nhiều những chùm thơ tuy vậy thất lục chén bát hay trên theshineshop.vn, hãy trường đoản cú mình tìm hiểu thêm nhiều bài bác thơ song thất lục chén hay nữa chúng ta nhé!