Thơ Lục Bát Về Mưa

     

Nhắc tới mưa là nhắc tới những nỗi bi hùng không tên, nhắc đến sự trống trải, lạc lõng trong lòng. Vị vậy, mưa là nguồn cảm hứng sáng tác vô tận của ko chỉ ở trong nhà văn nhưng mà nó còn được thổi hồn vào lời của từng câu thơ, bài xích hát đi sâu vào trung tâm thức của từng người. Mời các bạn cùng đọc những Bài Thơ Về Mưa bi thương Và lanh tanh đầy cảm xúc lấy cảm hứng từ những trận mưa ướt át nhưng nồng nàn và cháy bỏng, hay cơn mưa trong nỗi nhớ miên man về những người dân tình đã trải qua trong một trời mưa gió rơi nhé.

Bạn đang xem: Thơ lục bát về mưa

*
Bài Thơ Về Mưa bi thảm Và giá buốt Lẽo

Đêm Mưa

Đêm ảm đạm lặng lẽ…một mình tôiNhìn mưa rơi…chợt thấy bồi hồiThao thức chờ đợi…người xưa đếnCó lẽ bạn ta…chẳng mang lại rồiNgậm ngùi nhìn cánh…phượng vĩ rơiVe ngân dạ khúc…thật bùi ngùiHạ còn chưa kịp đi… thu vội tớiTừ nay ta đã…mất nhau rồiDuyên nợ nhị ta…đã không còn rồiBận lòng vương vấn….chi người ơi !Tâm bốn khắc khoải…mang sầu nhớMột mình trăn trở…giữa tối mưa

Mưa về luôn thổi vào trung khu thức của mỗi cá nhân một niềm rạo rực cực nhọc tả, một nỗi xốn xang không tên hay chỉ dễ dàng và đơn giản là nghẹn ngào nhớ. Và người sáng tác đang nhớ người yêu vào “Đêm mưa”, 2 người giờ đã mất duyên nợ thế nên mà hãy giữ cho nhau những khoảnh khắc đẹp nhất.

Chiều Mưa

Nắng vừa new trốn đi đâuĐể mây kéo lại hòa hợp màu thành mưaNgẩn ngơ thấy cách ai vừaĐi ngang qua cửa lúc mưa đổ dòngHỏi người có ướt lạnh khôngMà sao hoang vắng ngắt nẻo lòng lưu giữ ơiHồn mến tôi gửi mấy lờiHương xuân trường đoản cú độ mang lại trời hạ sangDấu yêu ý muốn mỏi luôn càngNồng như nắng và nóng hạ thắm xoàn sắc thuChiều nay thấy trơn chim cùNgả nghiêng nẻo chờ mà vu vơ lòng.

Xem thêm: Lịch Âm Ngày 14 Tháng 7 Âm Là Ngày Gì, Xem Lịch Ngày 14 Tháng 7 Năm 2021

Tôi Ghét Trời Mưa

Trời ơi tui ghét trời mưaGhét luôn màu tím chẵng ưa tí nàoTrời ơi mưa mãi tuôn tràoVậy là lục chén bát ào ào tuôn raMưa ơi thôi đừng rơi nữa nhé!Cho ta tìm một ít nắng khô nóng haoCho sớm mai thêm vật liệu nhựa sốngĐể em về không ướt đẫm cơn mưa…!

Mưa Chiều!

Cơn mưa chiều gấp vã quaCỏ cây đứng yên ổn hiên công ty im thinhMóng tay cong cớn cựa mìnhThủy tiên thẽ thọt lời tình phảng phất ruÊm êm tiếng điện thoại tư vấn mùa thuTrăng non liềm khuyết đồng xu em cười…

*
Bài Thơ Về Mưa ai oán Và giá Lẽo

Tản Mạn Buổi Sáng… Trời Mưa..

Buổi rạng đông mưa ươm đầy cây lá..Hạt mưa bi thương miên man mãi mưa ơi !Ngồi 1 mình thanh thản nhìn mưa rơi..Ôi! buổi sáng …sao mà bi thương thế ???Trời ko vui phải cũng bi lụy đổ lệ..Vương mịt mờ cho nhân nuốm ..sầu thêmCho mặt hàng cây giá chỉ lạnh, đổ bên thềm..Cho hạt nắng ..thêm một ngày ..”nghỉ phép”Ta hờ hững nhìn mưa …hàng mày khép..Có lẽ cuộc đời nhiều khi cũng ..mong manh…Cũng lặng im (như) những chiếc lá trên cànhVà cũng rớt rụng …mỗi lần trận mưa đến…

Nghe Mưa dùng Gòn

Mưa sài thành rơi rơi tí táchƯớt cả nỗi niềm vời vợi phương pháp xaKhung trời miền trung nắng òa lửa đỏNghe sài gòn nóng bức giọt mưa rơi.Gió phơn tây-nam gọi phượng cháy rực trờiCánh bằng lăng rơi nỗi lòng tím vợiNắng khô hanh cánh lá về nguồn cộiNứt nẻ ruộng đồng khát nỗi ngóng mong.Sài Gòn mưa nhiều lắm hở emCon mặt đường về nhạt nhòa phố trắngCuộn rã thành cái tuôn ngàn bong bóngGiăng mắc lòng ướt nỗi lưu giữ miền xa.Mưa thành phố sài gòn chợt đến thốt nhiên quaCầu vồng nối song bờ ô ThướcƯớc thu sang Mùa ngưu Lang Chức nữĐón mưa về nhè vơi gió xôn xao!Giữa hạ về lòng vẫn ước aoMột ngày thu đất trời dìu dịuDắt nhau đi mưa thẩm thì vương vãi hạtDòng chảy ơi ta hát khúc giao mùa!

Mưa Lòng

Những khúc nhạc mưa cứ chảy rờiTrong lòng héo hắt thấy nghịch vơiMưa lòng ngập lối bên tuy nhiên trướcCàng lắc càng đong thốt nhiên tím rơiMưa thẫm trời xuân tất cả nhạt phaiChơi vơi mưa xuống vẫn hờn hoàiMây mù giăng mọi trời thăm thẳmNhạc có sầu rơi hãy nguôi ngoai

Mưa Đêm

Nữa đêm chợt thức giấc nồngCơn mưa rào rạt động lòng xôn xaoNgước lên search mấy do saoSao ơi sao lặn ở đâu xa xămGió lồng gió mùa rét căm cămVòm trời mộng tưởng đằm đằm nhớ thươngThôi thì mến để nhưng thươngChim bay thẳng tắp không mặt đường nói nănCo ro trong mỏng manh lần chănNụ cười thoang thoảng in hằn trung khu tưHay là ghi mấy trang thưMưa đưa ra mưa mãi bi thiết nư tháng ngàyMưa đưa ra mưa mãi yêu mến hoài ngàn năm!

Chẳng Phai Nhòa

Mưa rơi phơ phất nhớ tín đồ xaBỏ phố để quên lối mang đến nhà .Sao sáng bây giờ như gấp vãBên form bóng về tối ở thuộc ta.Ngày xưa kỷ niệm giờ xa quáAi kia hợt hời chuyện đang qua.Góc phố mưa như thế nào giờ đột nhiên lạChổ ngồi còn đó chẳng phai nhoà

Ngắm Mưa Rơi

Ngồi bi đát tôi nhìn trời mưaMà sao thấy dáng người xưa dạt dàoBây giờ..người ấy..ra saoCó còn nhớ cho hôm nào..ngày xưa..Cái thời..đi đón..về đưaNắm tay đi bên dưới trời mưa thuộc cườiBên nhau hai con mắt rạng ngờiNắm tay thề thốt..trọn đời mặt nhauBây giờ..người ở vị trí đâuTôi..đơn côi..ngắm thật lâu..mưa buồn…

Chiều Mưa Buồn

Mưa rơi bi thương như lòng tôi kia cóngMưa lóng nhóng như tôi trước cuộc đờiMưa nhút nhát như tôi thủa xưa ấyMãi lặng lẽ lặng lẽ chẳng một lờiƠi cuộc đời có lúc nào khác đượcCơn mưa bi hùng mãi mãi chẳng kết thúc rơi…Chiều mưa buồn!!!

*
Bài Thơ Về Mưa bi thương Và giá Lẽo

Mưa Ơi! Mưa Lại Rơi Rồi

…Mưa rơi, mưa lại rơi rồi,Mưa rơi như khóc như mỉm cười với ta.…Khóc vị giọt lệ phôi pha,Cười vày khờ dại, cười bởi vì đắng cay.…Ta như một kẻ vẫn say,Say vào tình gió, tình mây vô bờ.…Ta như 1 kẻ đã mơ,Mơ trong giấc mộng tưởng mờ, lỗi không.….Mưa rơi từng giọt nhớ mong,Rơi từng giọt đắng trong tâm sót xa.…Mưa rơi cho đa số ngày qua,Trách người phụ bạc bỏ ta đi rồi.…Mưa rơi từng giờ nỉ nôi,Cứ như giận dỗi cảnh đời trái ngang.…Mưa bi quan miệng lưỡi chũm gian,Không dao, không búa nhưng mà tan cuộc tình.…Để giờ nhị kẻ vô hình,Qua nhau ngoảnh mặt…vô tình cầm cố sao?…Mưa rơi, rơi giữa tối thâu,mưa nghe nức nở mọt sầu đầy vơi..

Xem thêm: Soạn Văn Bài Trợ Từ Thán Từ, Thán Từ Ngắn Nhất, Soạn Văn Bài: Trợ Từ, Thán Từ

 Mưa Ngâu Rả Rích

Chiều tháng bảy, hạt mưa ngâu rả ríchQuán cafe vắng lặng một bóng ngồiÂm thầm chú ý từng giọt thánh thót rơiNhư góc nhìn của 1 thời kỷ niệmTôi ngồi đó góc mưa chiều phố nhỏNhin phân tử rơi chuyển vào cõi xa xôiNhấm một tí giọt như thế nào nghe cũng đắngNỗi bi thảm ơi trong khi đã xa rồi…

Mưa!!!

Lối nhỏ hôm như thế nào đổ lá thưaTheo loại kỷ niệm lưu giữ ngày xưaĐan tay bước nhẹ tình nhị đứaXích lại thêm ngay sát gợi mắt đưaĐợi mãi mưa bay nền thảm cỏMong hoài gió thoảng dưới thềm trưaSầu vương trĩu nặng buồn da diếtKhắc khoải tối trường chẳng ngớt mưa…

Lời tự Tình trong Mưa

Em vương đưa ra sắc màu sắc nhớ ấyĐể hiện thời cứ mãi đa mangEm thương bỏ ra một con tín đồ ấyĐến hiện giờ lệ chảy xung quanh năm?Cuộc đời trôi như bánh xe lănLăn, lăn mãi tiến về phía trướcCó nhiều lúc bánh xe tảo ngượcPhút chốc thôi liên tục xuôi vòngĐời như thế cớ chi vương lụyVui đi em vứt bỏ muộn phiềnHờn trách chi lệ tràn ngấu nghiếnChuốc nỗi sầu chảy nát tim khô

Tâm Sự Giọt Mưa

Chiều nay mưa lại triền miên !Giọt thương, giọt nhớ vỡ lẽ tràn giọt mongGiọt nào… nhỏ dại xuống má hồng ?Giọt nào… nhỏ xuống thân lòng tín đồ thương ?Giọt nào… thành giọt lệ vương vãi ?Giọt mơ …nhỏ xuống thành nguồn tương bốn ?Giọt nào… là giọt thật hư ?Giọt se …muối mặn rã nhừ bờ môi ?

Mưa lưu giữ anh?

Tiếng mưa rơi hôm nay sao bi quan quáNhư trách hờn tình sẽ vắng bao hômCó lưu giữ nhung,có nghe tiếng dỗi hờnHay che đậy nỗi bi hùng bao ngày tháng..Em khát anh, như mùa đông khát nắngRất vơi dàng, sâu lắng với thiết thaNhìn mưa rơi cơ mà mắt ướt lệ nhòaAnh có hiểu ? nỗi lòng em không nhỉ ?

Mưa bong bóng Ngày Xưa

Phập phồng sạn bong bóng trời mưaChút chua xót của rất lâu rồi có cònCây mơ lá rũ chiều đôngHồn tôi nhàu nát không bến bờ nỗi buồnTrời mưa sạn bong bóng phập phồngNhớ tín đồ môi thắm má phấn năm xưaMái bên gió bạt phên thưaTrái tim tôi vẫn mấy mùa bi thương đauNhớ bạn vọc nước tay đưaTuổi hồng mấy độ như vừa hôm quaCon tàu vắng bóng sảnh gaPhố bi thiết không nắng nhạt nhòa mưa rơiMưa phân chia mấy té cuộc đờiMàu thời hạn có chờ đợi ai đâuLạc bàn tay đã xung quanh nhauVết yêu quý khốn khó lắng đọng lời ruMưa sương ướt giá vai hờEm ngày xưa đó bây giờ nơi đâuHàng cây rũ áo cụ màuHồn tôi gối loại nát nhàu gió mưaNhớ quên như đã bao mùaChiều qua phố vắng tanh như vừa nhớ aiHạt mưa giọt ngắn giọt dàiTrăm con bóng nước vào tay phập phồng

Mưa Ngâu mon Bảy

Tháng Bảy lịch sự rồi anh có hayMưa ngâu rả rích suốt đêm ngàyNgười hỡi có muốn về lối cũCùng em gom lại giọt heo may?Tháng Bảy quý phái rồi anh nhớ khôngĐường xưa chiều ấy nắng ươm hồngTay xiết bàn tay tròn giấc mộngNgỡ tưởng thiên thu khúc tình nồng.Tháng Bảy anh về anh lại điTiễn gửi lưu luyến xiết ôm ghìTừ đó một người tim gói lạiGửi người lữ khách trọn tình si.

*
Bài Thơ Về Mưa ai oán Và rét mướt Lẽo

THƠ MƯA BUỒN: CHỈ RIÊNG MÌNH EM

Thơ: Thúy Hải NguyễnThể thơ: Lục bát