Gầy Nhưng Bố Đầy Người Yêu

     

Lời dạy dỗ của Phật gồm câu nói giỏi về cha mẹ nhiều tín đồ biết đó là:“Đi khắp thế gian không ai tốt bằng mẹ/ nhiệm vụ cuộc đời không người nào khổ bằng cha/ Vất vả bao năm nuôi bé khôn lớn/ Đem cả tấm thân ốm che chở đời con”.Bạn sẽ xem: nhỏ xíu nhưng ba đầy bạn yêu

Tiến sĩ Hà Hoàng Kiệm (sinh 1954 - Vĩnh Phúc) làm cho nghề y nhưng yêu quý thơ, duy nhất là những bài viết về bạn cha. Ông xem tư vấn được chùm thơ tuyệt về chủ đề này, trong các số đó có bài"Bố".

Bạn đang xem: Gầy nhưng bố đầy người yêu

Thi phẩm tái hiện tại chân dung người ba chân thật, bình thường và đáng kính vô cùng, qua đó người con nói lên lòng yêu thương và cảm phục bố khiến ai đã đọc cũng bâng khuâng xúc động, càng thêm trân quý, cảm phục tín đồ giữ trách nhiệm trụ cột của gia đình.

Người cha ấy hiện lên qua bài bác thơ thật điềm đạm, trầm tĩnh, nói ít có tác dụng nhiều. Bố không biểu hiện cảm xúc ra phía bên ngoài rõ rệt: "Bố vốn chẳng nói các như mẹ/ Chẳng ríu rít lên từng buổi nhỏ về/ Chẳng bao giờ nói nhớ nhỏ nhiều lắm/ Chỉ vào ngày cuối tuần nào cũng hỏi gồm về quê?"Bố cùng với bà bầu là những người thầy đầu tiên dạy cho bé biết điều hay, lẽ nên ở đời. Ba thấu hiểu, thông cảm với những sai trái con lỡ mắc đề nghị không nỡ mắng, có khi còn bênh vực khi nhỏ bị người mẹ rầy la nhiều. Vào bài, cảm động nhất là lần bạn con bị gầy mệt:"Khi con ốm bố chẳng cưng, chẳng nịnh/ Nhưng cả đêm dài bố ngồi đó lặng thinh".Dù không nói hầu hết lời vơi dàng, quan tâm nhưng ba đã thức xuyên suốt đêm, ngồi bên con, lo ngại dõi theo từng hơi thở cùng nhịp đập trái tim con, canh cho con được ngủ yên. Ngược lại,"Lần bố nhỏ xíu dù khôn cùng đau vô cùng mệt/ con nằm bên... Trông bố... Ngủ đủ giấc lành/ ba chẳng đành giả dụ thấy con mất giấc/ Nên 1 mình chịu đựng xuyên suốt năm canh". Trái lại khi con quan tâm bố ốm, vẫn tuổi nạp năng lượng tuổi lớn, nhỏ cứ vô bốn ngủ ngon. Bố một mình chịu đựng, đồ vật vã với cơn đau, không nỡ điện thoại tư vấn sợ làm con thức giấc. Rõ ràng cùng một sự việc nhưng hai phương pháp hành xử trái lập giữa tía vàcon cho biết thêm đức tính xứng đáng quý với tình mếm mộ con ở cha sâu nặng cho chừng nào. Thời điểm con gầy bố chăm lo, còn ngày thường xuyên bố thân thiện mọi mặt, nhường cho nhỏ từng miếng ăn, hiểu rõ sâu xa cả sở thích khoái khẩucủa con. Vô cùng hồn nhiên, fan con chỉ thấy"bố lạ lắm"những thức tiêu hóa "không thích, không ăn"nên cứ"sung sướng ăn uống hết phần tía gắp"mà chẳng chút ngần ngừ hay hỏi lại bao giờ. Khép lại bài thơ là lời khẳng định và nghệ thuật đối chiếu rất độc đáo đã nhận mạnh tầm dáng lớn lao khác người ở bạn cha:"Bố là cố kỉnh như cực kỳ nhân, fan máy/ làm cho cả đời, da cháy sạm, vai xương/ tía là tía người dùng da bằng thịt/ Nhưng con sao thấy bố thật phi thường".Đây là lời đánh giá, ca ngợi cao nhất, biểu đạt lòng yêu thương, kính phục so với bố rõ nhất: ba chỉ là một trong những người lao động bình dân nhưng cũng thật"phi thường".Bốgánh vác hết thảy những công việc nặng nhọc, nhẫn nại, quyết tử thầm lặng, giành về phần mình những vất vả toan lo để nhỏ và mái ấm gia đình được bình an, hạnh phúc. Bờ vai tía luôn là điểm tựa cho cuộc đời con với cả gia đình. Dẫu người nhỏ xíu lưng mỏi nhưng bố vẫn sẵn sàng chào đón mọi giông tố cuộc sống để bít chở, đảm bảo an toàn cho tổ ấm gia đình được bình yên, những con được lớn lên. Cha tuy chưa hẳn là người hoàn hảo và tuyệt vời nhất nhưng bố đã yêu thương nhỏ theo cách hoàn hảo và tuyệt vời nhất nhất.

Nếu ko yêu thương, cảm phục với tri ân tía sâu nặng, không hẳn là fan con hiếu nghĩa, tác giả bài thơ cần yếu viết được đầy đủ vần thơ dung dị cơ mà dễ lay đụng lòng tín đồ đến như vậy.


*

2. Khẩu ca Dối Cao Thượng

Thuở còn thơ nhỏ thường nghe phụ vương nói.Con ăn đi phụ vương không đói đâu con.Lúc ăn xong xuôi nếu không hết vẫn còn.Cha ăn nốt, phụ vương khen ngon đấy chứ.Khi mập khôn con nhớ về thừa khứ.Cha thường mang dòng áo cũ vá vai.Đi dép lốp có những lúc sút cả quai.Quần áo mới cha cất hoài ko mặc.Cha nói mình thích mặc bền nạp năng lượng chắc.Nhường hết áo xống vải vóc mang đến con.Cha bảo con cần áo quần đẹp hơn.Còn phụ vương mặc áo rách nát sờn cũng được.Phải mưu sinh phụ vương một mình xuôi ngược.Lo vấn đề nhà lo bài toán nước vấn đề dân.Cha luôn luôn dạy con đề nghị sống nghĩa nhân.Không tiêu tốn lãng phí phải siêng năng sớm tối.Mãi sau đây con biết cha nói dối.Và biết mình đã có lỗi với cha.Cha là tấm gương chân chủ yếu thật thà.Vì nhịn nhường cho con mà cha nói thế.

Xem thêm: Giờ Làm Việc Của Bưu Điện Thủ Đức Giờ Làm Việc Tại Đây, Mách Bạn Giờ Làm Việc Của Bưu Điện Thủ Đức

Khuyết danh


*

3. Chẳng thể nào

Không thể nào con quên được ngày xưaCha ngồi quạt để người mẹ ru bé ngủ.Cánh võng chao đổ ngày hè ra cửaTiếng đàn ve đệm nhạc khúc à ơ...Con giữ gìn vị ngọt tuổi ấu thơNhư viên kẹo ngậm cả đời ko hết.Có ai dạy dỗ đâu mà nhỏ biếtSẽ chẳng còn điều gì khi Cha, mẹ xa nhau .Rồi một ngày con không hiểu vì đâuNước mắt chảy âm thầm về hai phía.Long Quân-Âu Cơ, lên rừng-xuống bể.Để đàn con ngơ ngác giữa Mẹ-Cha.Con mong ngã vào cả hai tay ChaCon hy vọng uống cả đôi cái sữa Mẹ.Tình cảm ấy không thể nào chia sẻNhư võng đong đưa không chỉ là một đầu dây.Con to lên thiếu thốn một vòng tay,Như cái sông cả hai bờ rất nhiều lở.Mặt nước rộng đời mênh mông nỗi sợMột cánh bèo mặt nước níu kéo tuổi thơ xa.Con lớn lên người nào cũng bảo giống như Cha,Người yêu con thì lại hiền khô như Mẹ.Con chỉ sợ gồm một ngày như thế,Phải lau giùm nước mắt trẻ phân chia hai.Con đã đi qua những tháng năm dài,Chân thiết yếu bước ra bên ngoài nỗi nhớ.Tuổi thơ dại vẫn từng ngày nhắc nhở:Có một thời... Cha mẹ đã... Yêu nhau.

Khuyết danh


*

4. Ngày của cha

Ngày bé đỏ hỏn trong nôi

Mẹ ầu ơ hát…Cha phơi sống lưng cày…

Chăm nuôi nhỏ lớn từng ngày

Có ăn, gồm mặc, áo cố theo mùa

Con vui bé hát, con đùa

Mồ hôi phụ vương – người mẹ nặng chua chất phèn…

Những đêm nhỏ học ko đèn

Cha bắt đom đóm làm đèn soi cho

Bao nhiêu khổ nhọc cam go

Đời phụ thân chở nặng chuyến đò gian nan!

Nhưng không một tiếng thở than

Mong cho con khỏe, con ngoan vui rồi

Cha như biển lớn rộng, mây trời

Bao la nghĩa nặng nề đời đời bé mang!

Hôm nay trên khắp thế gian

Người người tưởng nhớ ngày đá quý của “Cha”

Mà bé đang nghỉ ngơi xa nhà

Đôi cái chữ nhỏ dại làm xoàn kính dâng!!!

Phan Thanh Tùng


*

5. Phụ thân tôi

Tuổi xế bóng cánh cửa vắng vẻ

Bao dịu dàng tươi trẻ em cuộc đời

Cha tích lũy hết mang lại tôi

Cho anh, mang đến chị, mang đến thời trẻ con trung!

Đời vất vả trùng trùng gian khó

Thuở cơ hàn không tồn tại cơm ăn

Mờ sương phụ vương đã cấp mành

Rong trâu cày ải dạ đành đói meo!

Cái nghèo nàn cứ theo phụ vương mãi

Bởi neo vườn bên lại đông con

Ngược xuôi thân xác mỏi mòn

Đạp xe sắm sửa cho bé đỡ rầu!

Khi nhỏ lớn trắng đầu cha bạc

Mẹ xa phụ thân tan tác cõi lòng...!

Thân già một láng chênh chông

Các nhỏ Nam, Bắc xa vòng đeo tay cha!

Quê công ty đó bi ai và thân phụ nhớ

Nhớ vk hiền thêm nhớ con yêu!

Cầu hy vọng trời phật mến nhiều

Cho cha khỏe mạnh khỏe sớm chiều bên con!

Đặng Minh Mai


*

6. Phụ vương tôi

Cả đời lo lắng cho con

Tuổi già mức độ yếu sống lưng khòm chân đau

Ngày xưa mưa nắng dãi dầu

Gian nan cơ cực thân phụ đâu chán nản lòng

Củ khoai củ sắn trên đồng

Chắt chiu nhặt nhạnh gánh gồng nuôi con

Cha ước ao bữa đói không còn

Để nhỏ no bụng ngủ yên giấc nồng

Một đời áo vải đơn vị nông

Phủ đầy sương gió ướt ròng rã mồ hôi

Sớm khuya đồng ruộng thân trời

Tay phụ vương cầy cuốc đến đời nhỏ xanh

Tóc cha mây trắng tủ giăng

Con mong phụ thân mãi an lành bên con

Đáp thường dưỡng dục công ơn

Mong thân phụ vui khoẻ nhiều hơn nữa con mừng.

Đặng Minh Mai


7. Đời của Ba

Lưng còng nặng gánh song vai

Một vai cho Nội, một vai thân cò

Cò nhỏ vắng người mẹ Ba lo

Vai cơ chữ hiếu dành riêng cho Nội rồi

Mắt rơi quan sát thấy bố Tôi

Mẹ đi giữ lại khổ rồi bố ơi

Tuổi bé chưa phi vào đời

Vẫn còn bé nhỏ bỏng bố ơi khổ nhiều

Cuộc đời năm tháng ai oán hiu

Mồ hôi ướt át sớm chiều mưu sinh

Lẻ loi ba chỉ một mình

Áo vai cha rách, trên hình ai khâu

Mắt rơi bé khóc đỏ ngầu

Thắt lên nhỏ gọi ! chị em đâu mau về

Tiếng kêu lòng xé tái tê

Nhìn ba nước mắt đầm đìa tuông ra

Bao năm cảm thấy xa nhà

Nhớ quê ngày ấy, thương tía thuở nào

Nỗi buồn đánh chiếm biết bao

Mắt rơi cứ mãi bước vào lòng con !!

Dũng Bùi


8. Tình cha

Dòng nước đôi mắt một đời không luống cạnGiọt các giọt mồ hôi năm tháng ko phải vơiĐó tình phụ thân muôn thuở vốn ko lờiTrong yên ổn lẽ, lặng lẽ như dòng lá.

Buồn giỏi vui phụ thân cũng cam để dạKhóc hay cười phụ vương để cả vào timNhư đại dương, lòng đại dương cả lặng imTrong sâu thẳm ẩn chứa nhiều túng thiếu ẩn.

Công chăm sóc dục xuyên suốt một đời lận đậnNghĩa sinh thành vương vấn cả trăm nămBên đời con, cha một nhẵn âm thầmLuôn bịt chở bởi bóng râm đuối dịu.

Tấm lòng thân phụ một đời bé đâu hiểuBởi tình cha luôn trầm lắng ngọt ngàoTuy giá bán băng tuy nhiên sâu thẳm dạt dàoCho nhưng mà chẳng mong một chút nào đền đáp.

Xem thêm: #1 Một Ngày Nên Tiêu Thụ Bao Nhiêu Calo Để Giảm 1Kg Trong Quá Trình Giảm Cân?

Rồi mai kia trên tuyến đường đời muôn dặmCon bắt đầu hay sâu thẳm tấm lòng ChaLuôn bát ngát và cũng rất mặn màTình phụ vương đó, ngàn năm vang vọng mãi

Khuyết danh


9. Lời của cha

Con đừng nghĩ nhiều về địa điểm đứngNên suy nghĩ suy về phong thái đứng nuốm nàoĐứng trực tiếp người, vị trí thấp thành caoĐứng khom sườn lưng chỗ cao thành thấp.

Biết sinh sống đủ luôn thấy mình sung túcSống tham lam giàu có hóa ra nghèoCon chớ làm loại bóng nạp năng lượng theoBiết gieo cấy để vui mùa gặt hái

Đời là hải dương khổ, con đừng ái ngạiPhải vượt lên nhằm biết có tác dụng ngườiHạnh phúc ở đời là tỷ số những bi thương vuiPhải góp nhặt phần đa niềm vui nhỏ nhất