Đĩa Lềnh Tựa Bánh Canh

     

Mỗi lần nghe câu hát “Từ ngày xa khu đất Tiền Giang, em theo anh về xứ Cạnh Đền. Loài muỗi kêu cơ mà như sáo thổi, đỉa lềnh tựa bánh canh…” là má tôi lại mang khăn chùi nước mắt: “Chà! Ai cơ mà viết câu hát xuất xắc thiệt, sao nhưng mà đúng y chang!”. Chắc tại má thương phải nhắc hoài mẫu thuở họ bên trai bưng mâm trầu cau mang lại nhà ông bà nước ngoài dạm hỏi, rồi lễ nạp năng lượng trầu uống rượu của hai bên vui vẻ, tưng bừng, nhưng mang lại lúc cha tôi nắm tay má xuống mẫu ghe tam bạn dạng rồi buông chèo xuôi về Cạnh Đền là buồn. Cũng bởi vì “em yêu đương anh buộc phải đành xa xứ, xuôi ghe chèo miệt sản phẩm công nghệ Cà Mau…”.

Bạn đang xem: đĩa lềnh tựa bánh canh

xứ Cạnh Đền của thời xưa xa lơ, xa lắc là khu vực đồng bưng hiu hắt. Trong xóm lưa thưa mấy láng nhà, đều mái lá liêu xiêu, tạm bợ bằng cây đước, cây tràm nấp sau những hàng dừa nước xanh um, kéo dài theo triền sông mù mịt. Ngày nắng, mủ dừa nước có tác dụng đỏ ói loại sông quánh sệt mùi phèn. Đất chua lè đề nghị cả vạt đồng chưa lúc nào xanh lên màu mạ, chỉ thấy một màu xanh yếu ớt chấp chới một trong những váng phèn vàng quánh trên mặt ruộng mỗi mùa. Quan sát cảnh thôi là biết quê nghèo. Bên ông bà nội tôi cũng chạy đâu mang đến khỏi loại nghèo tủ vây thôn xóm. Má tôi kể, hễ trời mưa là cần bưng lư mùi hương chạy khắp nhà tìm địa điểm trú mang lại khỏi dột. đơn vị nội gồm 8 dòng lư hương, 2 mẫu của ông bà cố, 6 cái sót lại là của các bác và các cô tôi - bọn họ là những người dân con lớn lên từ mảnh đất bưng biền phèn chua Cạnh Đền và là những chiến sỹ đã hy sinh khi tuổi sống còn khôn cùng trẻ.

Ngày, tháng, năm thông liền trôi qua, má tôi vốn tóc dài domain authority trắng cũng quen dần dần với ruộng cạn đồng sâu, tiếng vịt kêu chiều, tiếng con muỗi vo ve mỗi tối. Mấy bận ông bà nước ngoài xuống nhà chơi, thấy cảnh má tôi lam vây cánh mà khóc sụt sùi. Hại bà nội buồn, buộc phải lần nào má cũng dẫn ngoại ra hè thủ thỉ: “Có gì đâu cha má, bé quen rồi, thấy cảnh thì bi ai vậy chớ người tại đây tình nghĩa lắm, má đừng lo”. Mẫu câu “người nghỉ ngơi đây” của má tôi đắn đo là nói ai, nhưng các lần nghe vậy là ba tôi mỉm cười hoài, các cụ nội tôi cũng vui lây bảo: “Con nhỏ tuổi thiệt biết nói chuyện”.

Xem thêm: Cách Nói Chuyện Với Con Gái Khi Mới Quen, Cách Nói Chuyện Với Bạn Gái Mới Quen

Má tôi có tác dụng dâu rộng nửa đời ngơi nghỉ xứ “muỗi kêu như sáo thổi, đỉa lềnh tựa bánh canh” đề nghị gắn bó, thương yêu rồi xem nhẹ cái khoảng cách xa lơ, xa lắc. Vào dân gian cũng đều có những mẩu chuyện của bác cha Phi đề cập về loài muỗi xứ Cạnh Đền nhằm nói về sự việc gắn kết keo sơn của những mối tình nghèo đầm ấm, những đôi vợ ông chồng chung sống mang đến thuở bội nghĩa đầu có cách gọi khác nhau “mình ơi!”. Còn chuyện “đỉa lềnh tựa bánh canh” là vày mỗi lần bè lũ trâu đi cày về hay xuống váy tắm mát, phần lớn chỗ trâu nằm hay nước sình sền sệt và mùi trâu hăng hắt nên đỉa bắt mùi hương tụ về váy đầm trâu lềnh như bánh canh. Thuở nhỏ, tôi không đủ can đảm ăn món bánh canh cũng tại lời nói đó, nghe thấy kinh thật!

Nhà tôi nghỉ ngơi ấp công ty Lầu nằm trong xứ Cạnh Đền, nay thuộc xã Ninh Thạnh Lợi A, thị trấn Hồng Dân. Ba tôi giờ đồng hồ còn nói hoài chuyện ông đi gặt lúa mướn ngơi nghỉ Long Xuyên, tín đồ ta hỏi ông sinh hoạt đâu, ông nói ông sinh sống xóm nhà Lầu ai nấy nhảy cười: “Trời, nghỉ ngơi xóm nhà lầu mà lại đi gặt lúa mướn, ngộ thiệt!”, bố tôi cũng cười, cười bởi nghe sao mà lại ngược đời quá với nghe như 1 nỗi nhức rơm rớm máu, mến một vùng quê nghèo nẫu ruột, tác phẩm lưa thưa, mái lá xác xơ. Vậy mà tín đồ dân bao đời vẫn bám đất, cày xới mảnh đất cằn cỗi để gieo trồng, sinh sống. Cái brand name ấp nhà Lầu ra đời từ rất nhiều ước mơ của tín đồ dân bao đời nghèo khó, cứ thế, từ cố gắng hệ các ông những bà giữ hộ gắm lại cố hệ sau. Cuối cùng, mong mơ xưa đang thành hiện nay thực. Ấp công ty Lầu nay đã có phần lớn ngôi bên khang khang, thậm chí còn có nhà lầu mọc lên giữa bạt ngàn vuông tôm, đồng lúa. Diện mạo một vùng quê đang dần khởi sắc từ những công trình thủy lợi, giao thông nông thôn… và cuộc sống thường ngày của fan dân cũng dần đổi khác nhưng vẫn tồn tại nguyên sơ cái chất dân dã, hào phóng miền Tây. Yêu cầu vẫn có những người dân Cạnh Đền ni trở thành tỷ phú mà còn ra đồng coi sóc bé tôm, cây lúa. Có người con gái Cạnh Đền cũng đã trở thành hoa hậu với nét xin xắn mỹ miều, êm ả như bông lúa...

Xem thêm: (131) Món Bánh Làm Bánh Từ Bột Mì Không Cần Bột Nở " Đơn Giản Mà Cực Ngon

Thời gian đưa phần đông lớp bạn xưa về với đất. Ông bà nội cũng im nghỉ lâu rồi, chỉ nuối tiếc ông bà không nhận thấy được ngày xứ Cạnh Đền gắng da đổi thịt. Bố mẹ tôi hiện nay giống hệt các cụ nội, má tôi cũng tốt ngồi nhai trầu móm mém kể chuyện đời xưa đến đám cháu con biết thuở thân phụ ông mình đi qua gian khó. Với trẻ tuổi bây giờ, những mẩu chuyện “muỗi kêu như sao thổi, đỉa lềnh tựa bánh canh” y hệt như cổ tích. Và những người đã lấy những câu chuyện ấy vào cổ tích xưa thật xưa là hầu như con người mặt nám tay chai, trong những số đó có bà lão 80 tuổi ngồi nhai trầu với ông lão không tính sân đã lúi cúi bên những nụ mai kim cương rung rinh đón Tết.