BÀI VĂN SỐ 1 LỚP 7

     

Đề 1: Kể cho phụ huynh nghe một chuyện lí thú (hoặc cảm động, hoặc buồn cười,…) cơ mà em gặp mặt ở trường.

Bạn đang xem: Bài văn số 1 lớp 7

Đề 2: nói lại nội dung mẩu truyện được ghi trong một bài xích thơ có đặc thù tự sự (như lượm hoặc Đêm nay bác không ngủ) theo những ngôi kể khác biệt (ngôi thứ bố hoặc ngôi sản phẩm công nghệ nhất).

Đề 3: mô tả một cảnh quan mà em đã chạm chán trong mấy tháng nghỉ ngơi hè (có thể là phong cảnh nơi em nghỉ ngơi mát, hoặc cánh đồng giỏi rừng núi quê em).

Đề 4: mô tả chân dung một fan thân.

Bài viết tiên phong hàng đầu lớp 7

Đề 1: đề cập cho phụ huynh nghe một chuyện lí thú (hoặc cảm động, hoặc bi ai cười,…) nhưng em chạm chán ở trường.

Hướng dẫn lập dàn ý:

Mở bài:

- thời gian kể chuyện cho bố mẹ nghe (sau bữa ăn tối, trước khi đi ngủ hoặc lúc đang ngồi xem ti vi).

- trình làng truyện mình đang kể (truyện biểu cảm, truyện cười hay cảm động).

Thân bài:

- Đưa ra thời gian, địa điểm đúng chuẩn câu chuyện em sắp tới kể (bao giờ, sống đâu).

- phần lớn nhân thiết bị trong mẩu truyện là gi? Em có mặt trong đấy không tuyệt chỉ tận mắt chứng kiến và nói lại?

- diễn biến của câu chuyện. Trong truyện có các tình huyết cảm động, vui, bi thiết hoặc gây cười cợt hay không?

- dứt câu chuyện em rút ra bài học gì? Em có xem xét gì về mẩu chuyện đó không?

- đánh dấu thái độ của bố mẹ?

- phụ huynh có lời khuyên gì tốt không?

Kết bài:

- không khí mái ấm gia đình sau lúc nghe đến câu chuyện em kể.

- Nêu cảm giác và suy xét của các bạn thân.

Bài viết tham khảo

Bài làm cho 1:

Vào một trang bị hai đầu tuần, tiết thứ nhất của lớp em là huyết Văn. Cả lớp em ai cũng mong là cô Tám đang vẫn dạy bọn chúng em làm việc môn học tập này….. Nhưng có lẽ là không…. Một thầy giáo rất lạ phi vào lớp. Cả lớp em sững sờ quan sát cô và có một chúng ta ở phía cuối lớp hỏi: “Cô ơi! giáo viên của chúng em đâu rồi ạ?” Cô trả lời: “Cô của em đã đưa trường dạy rồi! Cô ấy sẽ không còn dạy trường này nữa! Từ từ bây giờ cô đang là gia sư phụ trách môn Văn của các em”. Lúc đó, cả lớp rất buồn! khi về nhà, em chạy ngay vào phòng nói cho bà bầu nghe.

Tiết học hôm đó, đùng một cái lại bi hùng bã, không sôi nổi như thời điểm trước. Hết tiết học, có chúng ta trong lớp khóc vì chần chờ cô dạy ở đâu, có tác dụng gì, có vui vẻ như tại chỗ này không… cực kỳ nhiều thắc mắc đặt ra. Tuy nhiên sẽ không tồn tại câu trả lời…….! chị em ơi! Con bao gồm giác rất nặng nề chịu, mỗi một khi nhớ đến cô, nhỏ lại không kèm được nước mắt!

Cô Văn của con là 1 trong những người nhỏ dại con, tóc dài, uốn khôn cùng đẹp! Cô khía cạnh áo dài rất xinh! mắt của cô thánh thiện như bà tiên. Lúc cô ngồi trên ghế đá, bên dưới góc “hoa học tập trò” cô chổ chính giữa sự cùng với chúng con về những câu chuyện học hành, bạn bè, gia đình,….! Cô càng hiền dịu hơn khi hầu hết lá phượng màu vàng rơi nhè nhẹ xuống!

Con nhớ phần đa nhớ thời gian cô giảng, giọng cô thật ấm áp, dịu dàng, làm cho những bài học rất dễ đi vào lòng người khác. Khi học xong, cô lại kể các chuyện cổ tích, hài, tuyệt là chuyện của cô! Nhưng giờ đây sẽ không thể nghe được giọng nói ấm cúng của lúc đầu nữa! mặc dù cô giáo hiện giờ giảng rất hay nhưng chẳng thể làm con quên được cô! bé yêu cô lắm! Cô không tạo cho chúng nhỏ run sơ mỗi lúc làm bài xích kiểm tra! Cô lại tuyên dương, tán dương những bạn có kết quả học tập tốt! Cô như một fan bạn mỗi một khi trò chuyện cùng con, lại như 1 người bà mẹ khi bé buồn! Cô đối xử với những cô giáo cũng như học trò vô cùng tốt, gần gụi và cũng khá được rất những phụ huynh quí mến.

Con còn nhớ vào ngày sinh nhật của cô, chúng con góp tiền lại cài đặt một dòng bánh sinh nhật nho nhỏ, chỉ mong sao cô vui. Chúng nhỏ còn viết lên bảng gần như câu chúc mừng, vẽ các chiếc bánh kem, hoa, lá, có chúng ta còn vẽ chân dung của cô lên bảng nữa cơ mà vẽ xấu lắm! lúc biết cô chuẩn bị lên lớp, chúng bé ra đón cô và bịt mắt cô lại! lúc cô lao vào lớp, chống học về tối lắm, và hầu như cây pháo nho bé dại được thắp lên, chúng nhỏ hát Chúc mừng sinh nhật cô! Cảnh lúc ấy thật đẹp, lung linh! thời gian đó cô vô cùng cảm rượu cồn và… cô đã khóc….những giọt nước mắt hạnh phúc! Cô trò ta còn chụp ảnh và sứt bánh kem vào phương diện nữa! cơ hội đó thiệt vui……nhưng….bây giờ… sẽ không còn thời cơ nữa!

Vào ngày khai trường năm học, chúng bé rất buồn, không có bất kì ai nở thú vui nào. Nhưng….lúc ấy chúng nhỏ thấy được một nhẵn người rất gần gũi - fan mà chúng con thường thấy khi giảng bài, trò chuyện……chính là cô….. Cô giáo dạy Văn! Bấy giờ không thể những giọt nước mắt bi quan nữa cụ vào chính là những niềm vui hạnh phúc khi cô trở lại! Chúng con ùa ra, ôm cô, đầy đủ giọt nước mắt niềm hạnh phúc rơi xuống! cảm hứng thật bất thần và hạnh phúc, một cảm hứng mà không tồn tại lời văn nào biểu đạt được!

Lúc trước, chúng bé cứ ngỡ sẽ không còn nghe được giọng nói ấm cúng của ngày xưa. Với lúc ấy, chúng con lại nghe được giọng nói đó, những thắc mắc như Con gồm khỏe không? nhỏ học cố gắng nào? tất cả quen cùng với cô giáo bắt đầu không?......! không chỉ là chúng con, nhưng mà những anh chị lớp phệ - những người dân mà chạm mặt cô lâu hơn chúng con, cũng ra đón cô và cũng…khóc! Chúng con còn định nâng cô lên cơ mà cô không chịu! Sau khi chạm chán tụi con, cô vào trong và gặp mặt những thầy cô cũ! Thầy cô ở trường cũng rất bất ngờ!

Nguyên ngày khai giảng, đột nhiên lại có cảm xúc vui vẻ quái đản mà cô T. Mang đến! khi hết chương trình chúng nhỏ lại ra ôm cô! Có bạn còn xách cặp góp cô! Cô công ty nhiệm lớp bé còn mang máy ra chụp tụi bé và cô! Khi rỉ tai với cô thỳ new biết cô bị điều đi vào trường N.T.T- một ngôi ngôi trường thuộc loại khá giỏi! vững chắc ngày hôm đó là ngày hạnh phúc nhất của chúng con! Cô còn hẹn là ngày 20/11 cô đã về trường nhằm thăm tụi con! Chúng con rất mừng lúc cô nói như thế!

Nhưng cuộc vui nào cũng có khi tàn, chúng nhỏ ôm cô như chưa khi nào ôm - không thích buông tay ra! sợ cô đi rồi sẽ không còn trở lại nữa! và lúc ấy, tín đồ khóc là cô, hầu như giọt nước đôi mắt yêu thương, không muốn rời xa bọn chúng con! Giot nước mắt lỏng lẻo lăn bên trên má cô, nhưng lại con không thích cô khóc! chúng ta đã cố gắng cười lúc cô đi! Và…..cô đã đi……bóng của cô ấy từ từ mờ dần dần và….khuất xa khoảng mắt!

Khi kể hoàn thành mẹ em khuyên: “Con đừng bi tráng nữa và cũng chớ khóc, nếu như cô T. Biết con buồn thì cô tất cả vui không? Thôi, nín đi con! Cô sẽ quay trở về mà! dẫu vậy cô đi, đâu phải chỉ là bởi vì cô mong đâu! nhà trường điều đi mà! Theo người mẹ biết thì cô con đã dạy trường SD được 17 năm rồi! Đến thời gian cô bắt buộc đi thôi! nhỏ hãy thông cảm cho cô cùng hãy nỗ lực học tập nha con!” Nghe lời mẹ, em ko khóc nữa, nhưng hình bóng của cô sẽ in mãi mãi trong trái tim của em và các bạn! Cô ơi…..!

Bài làm 2:

Chiều qua, khi hồi trống tan trường vừa điểm tôi vội vàng vã đi thẳng về phía nhà xe. Trên tuyến phố quen thuộc, đôi chân tôi guồng phần nhiều vòng xe trẻ khỏe hơn. Tôi sút xe về bên mà trong tim háo hức. Tôi vừa xúc hễ lại vừa thấy vui vui. Tôi ao ước sao được kể thật nhanh cho anh chị nghe câu chuyện cảm động nhưng tôi vừa được tận mắt chứng kiến ở trường mình.

Chả là để biểu thị lòng hàm ân thực sự của những thế hệ bé cháu so với sự quyết tử của phụ vương ông, ngôi trường tôi bao gồm mời một đoàn ca nhạc về trường biểu diễn. Điều nhất là các ca sĩ rất nhiều là những người dân đã đề xuất gánh chịu rất nhiều những di hội chứng của độc hại màu da cam. Người thì bị mất song chân, fan thì không nhỏ đôi mắt. Đáng thương hơn khi bao hàm người trong khi chỉ còn vĩnh cửu một vài phần tử trong bé người. Núm nhưng tất cả những con tín đồ ấy đang khiến cho tất cả trường shop chúng tôi phải vô cùng thán phục bởi chúng ta là phần nhiều tấm gương hoàn hảo và tuyệt vời nhất về ý chí cùng sự quyết lâm.

Thú thực, mới đầu chúng tôi đi coi chỉ do đứa nào thuộc háo hức tò mò. Mặc dù vậy khi tấm màn nhung khép lại chương trình biểu diễn thì cửa hàng chúng tôi đứa nào đứa nấy đều thấy xúc động sâu xa.

Buổi diễn bắt đầu bằng hồ hết lời giới thiệu chân thực và lay động lòng người của chú trưởng đoàn. Nó ngoài ra là một bài diễn thuyết được chuẩn bị kỹ càng tự trước. Tuy vậy khi bao gồm những miếng đời cực khổ kia thông báo thì rất nhiều người bắt đầu rơi nước mắt. Các chiếc tên, phần đông quê quán, những cuộc sống và phần đông lý do… vớ cả, toàn bộ đều bước đầu bằng hồ hết ước mơ, hồ hết khát khao yên ổn bình với hạnh phúc. Mặc dù vậy chiến tranh đã cướp đi tất cả. Chiến tranh tàn ác đến nút không cho cả những cầu mơ nhỏ nhoi độc nhất vô nhị được hình thành. Mười ca sĩ là mười cảnh tàn tật không giống nhau, mười lý do bất hạnh khác nhau. Và tất yếu phía sau mười nhỏ người rất cần phải cảm thông và chia sẻ ấy còn bao nhiêu tín đồ khác đang ngày đêm ngùi ngùi ôm phần nhiều nỗi đau đớn xót xa.

Khác hẳn cùng với màn giới thiệu, buổi diễn giả lại chẳng có một ít gì gợi ra cảnh đau thương. Không ít và rất nhiều bài hát đã được biểu diễn bởi phần nhiều chất giọng không giống nhau. Tuy nhiên chúng đều phải sở hữu chung một điểm sáng đó là đều truyền tụng những mong mơ, lòng nhân ái và sự công bằng; ca tụng những ước mơ cùng khát khao của tuổi thơ của rất nhiều người đang sống và làm việc và cả những người đã khuất. Chương trình lôi cuốn tất cả người xem, thậm chí là nhiều bạn, trong đó có cả tôi đã bước đi sân khấu để tặng kèm hoa với để cùng hát lên đầy đủ lời ca phân chia sẻ.

Chúng tôi đã khóc, khóc đích thực trong niềm thân ái, vào sự ngọt ngào và ước muốn được sẻ chia. Buổi diễn đạt nằm kế bên sự tưởng tượng của toàn bộ chúng tôi. Nó thực sự khiến cho chúng tôi bất thần và xúc động. Mẩu chuyện được tôi nhắc cho mái ấm gia đình nghe ngay sau thời điểm mọi bạn dùng chấm dứt cơm trưa. Nhấp một chút ít nước trà, tía tôi vừa dặn đò vừa chổ chính giữa sự: "Các bé còn nhỏ hiểu được như thế là rất quý. Cầm nhưng, hầu như gì những con đã làm cho là chưa thật lớn đâu. Các con còn phải làm các việc giỏi lành hơn nữa để đền rồng đáp công ơn của những người đã hy sinh để mang lại hạnh phúc cho cuộc đời mình”.

Bài làm 3:

“Tùng! Tùng ! Tùng!”- giờ trống tan học vừa dứt, tôi vội chạy tức thì về đơn vị với hộp quà vậy trên tay. Ôi! con đường từ bây giờ sao mà lại dài quá, đi mãi một thời gian tôi new về nhà. Tôi khẽ bước vào phòng khách, người mẹ đang ngồi say sưa đọc báo. Thấy được tôi, mẹ không thể tinh được bảo;

- Ơ, sao bây giờ về trễ nuốm con? Còn xoàn gì đó?

- chị em ơi, từ bây giờ cô giáo đã cho chúng con một bất thần cảm cồn vào tiết sinh hoạt lớp đấy ạ! Để bé kể cho chị em nghe nhé!

- Ừ, bé kể đi!- người mẹ tôi nô nức trả lời.

- Dạ, từ bây giờ vào tiết tư, chúng con đang học thực hành thực tế môn Tin ở phòng thực hành thực tế thì bỗng tất cả vài các bạn xin thầy mang đến về lớp trước. Mọi người còn không hết ngạc nhiên thì tiết tư kết thúc. Tất cả chạy ùa vào lớp. Lớp học được trang trí vô cùng đẹp: hồ hết quả bong bong nhỏ xinh dược treo khắp các cửa sổ cùng số đông dải kim tuyến phủ lánh. Trong bảng được viết chiếc chữ: “Chúc mừng sinh nhật” bằng phấn phấn màu cực kỳ đẹp. Con vô cùng ngạc nhiên vì không biết các bạn tổ chức sinh nhật mang lại ai, mà vào thời điểm tháng mười đó lại có ngày sinh nhât của con.

- Chà, thú vị thật đó, nhỏ mau nói tiếp đi! –Mẹ tôi háo hức nói.

- Vâng ạ. Cố rồi, cô giáo bước vào lớp với bắt nhịp cho các bạn hát bài “Happy birthday”. Cô và chúng ta đồng thanh hát với vỗ tay khôn xiết nhịp nhàng. Rồi, cô thay mặt đại diện cho bè bạn lớp tuyên bố rằng: “Các nhỏ ạ, tháng Mười này lớp ta bao gồm sinh nhật của chúng ta Uyên Phương, Bảo Khánh và Như Ngọc. Cô cùng ban cán sự lớp đã bí mật tổ chức sinh nhật cho những bạn. Cô chúc những con tất cả một buổi tiệc sinh nhật thật vui vẻ mặt tập thể lớp, càng ngày càng chăm ngoan, học xuất sắc để ba chị em và thầy cô vui lòng nhé! Cả lớp cho các bạn một tràng vỗ tay nào!”. “Hoan hô cô giáo! hoan hô cô giáo!”. Và, tiếng vỗ tay từ các bạn vang lên ko ngớt. Cô mang đến chúng con lên bảng nhằm nhận rubi sinh nhật tự lớp. Rồi cả lớp ngồi hưởng thụ những ngày tiết mục văn nghệ hoàn hảo của những bạn. Chúng con xúc cồn vô cùng. Bé được đại diện cho các bạn lên vạc biểu. Mọi vấn đề đều bất ngời khiến con lo lắng quá, bắt buộc mất mấy phút con new nói được lời cảm ơn cô và những bạn: “Chúng con xin cảm ơn cô giáo và các bạn trong lớp đã tổ chức triển khai sinh nhật cho việc đó con. Đây là bữa tiệc sinh nhật chân thành và ý nghĩa nhất nhưng mà chúng nhỏ sẽ không khi nào quên. Chúng nhỏ hứa sẽ nỗ lực chăm ngoan, học xuất sắc để không phụ long cô giáo và những bạn.”. Cả lớp vỗ tay rào rào ko ngớt khiến cho con vui mắt vô cùng. Thật là thú vị cùng cảm động đề xuất không mẹ?

- Ừ, từ ni con đề nghị chăm ngoan, học thật tốt để xứng đáng với tình cảm thương mà cô và chúng ta đã dành cho con đấy!

- Vâng ạ! nhỏ xin hứa! Sau buổi tiệc sinh nhật đó, cô trò shop chúng tôi đã gắn thêm bó cùng nhau hơn vô cùng nhiều. Số đông lớp 7/3 chúng tôi nhất định sẽ luôn luôn đoàn kết, thân thương và trợ giúp lẫn nhau. Cảm ơn thầy giáo và các bạn đã cho chúng tôi một bữa sinh nhật tuyệt vời nhất và ý nghĩa./

Bài làm 4:

Sau bữa cơm, mái ấm gia đình tôi gắn bó trong phòng khách. Chợt tôi hốt nhiên nhớ mang lại chuyện sáng nay và muốn kể tức thì cho bố mẹ nghe. Nỗ lực là tôi nhanh nhảu “Bố bà mẹ ơi, lớp con bao gồm chuyện này vui lắm. Con kể cho bố mẹ nghe nhé”. Phụ huynh tôi mỉm cười gật đầu, tôi hào hứng:

“Hôm nay, làm việc lớp con, giáo viên đã kể mang lại chúng con nghe một câu chuyện, vui cùng cảm hễ lắm. Câu chuyện vừa xảy ra vào ngày chủ nhật, hôm 20-11. Tía bạn Nga lớp nhỏ là bác bỏ sĩ, bên cạnh đó là hội trưởng hội phụ phuynh của lớp. Chiều máy 7, ngày 19-11, ba của chúng ta Nga xẹp thăm cô và tặng ngay cô một chục cam sành. Cô giáo bé cảm ơn bác bỏ hội trưởng nhưng mà đã mang túi cam tặng lại mang lại thím Tư, một thím nghèo, sống cô đơn ở căn nhà nhỏ tuổi đầu hẻm. Ai ngờ, lần này, thím tư thấy chục cam lớn quá, 1 mình ăn không hết, bèn có đến tặng kèm lại cho một bạn bà con đông con, nghèo hơn mình. Cả cô giáo, cả thím tư lẫn người bà con nghèo của thím gần như không giở kỹ túi cam bắt buộc không thấy một tấm thiệp nhỏ lọt giữa những quả cam sành khổng lồ tướng, tấm thiệp do Nga cắt và ghi vào đó lời chúc mừng cô thật tâm cảm”.

Tôi dừng lại, nghiêng khía cạnh nhìn ba mẹ, mỉm cười lém lỉnh “Bố mẹ đoán thử chuyện gì sẽ xảy ra sau đó?” không đợi bố mẹ trả lời, tôi nói luôn “Bố bà bầu chịu rồi đề nghị không?” Để nhỏ kể tiếp nghe. Túi cam không dừng chân tại đó. Một lượt nữa, này lại “lên đường”, tuy thế đi đâu? xuất xắc lắm cha mẹ ơi. Để bé kể tiếp cho anh chị nghe nhé! fan bà con của thím Tư nào ngờ lại là người mắc bệnh của ông bác bỏ sĩ, tía của Nga. Bà ấy rất hàm ân ông sẽ chữa mang đến bà ấy khỏi dịch nhưng vì nhà nghèo, bé đông, bà chưa tồn tại tiền download quà mang lại cám ơn ông. May quá, thím tứ lại mang cho chục cam sành thật to. Cố gắng là ngay sáng hôm sau, 20-11, tín đồ bà nhỏ thím tứ đã sở hữu túi cam đến tặng ngay ông bác bỏ sĩ”.

Cả nhà tôi vỗ tay tán thưởng. Hành trình dài của túi cam, trong mẩu truyện kể của tôi thú vị quá. Nhưng, mẫu đáng share nhất về túi cam giản dị, bé bỏng nhỏ, sẽ là nó trĩu nặng ân tình.

Bài viết số 1 lớp 7

Đề 2: kể lại nội dung mẩu chuyện được ghi trong một bài thơ có đặc điểm tự sự (như nhặt hoặc Đêm nay bác không ngủ) theo phần lớn ngôi kể khác nhau (ngôi thứ cha hoặc ngôi vật dụng nhất).

Hướng dẫn lập dàn ý

A. Mở bài: Giới thệu (tưởng tượng) về mẩu chuyện mà em định đề cập (Lượm tuyệt Đêm nay bác không ngủ).

Lưu ý xác minh ngôi nhắc ngay từ đầu (đóng vai nhân vật tín đồ chú hoặc nhân thứ anh quân nhân – ngôi sản phẩm công nghệ nhất; đóng vai một tín đồ đứng ngoài câu chuyện để kể lại – ngôi thứ ba).

B. Thân bài:

1. Kể lần lượt các chi tiết, các sự kiện diễn ra trong câu chuyện: Ví dụ: cùng với chuyện Lượm, ta theo lần lượt kể:

- cụ thể người chú chạm chán Lượm.

- Ấn tượng của bạn chú về hình dáng và tính cách Lượm.

- cụ thể Lượm đi chuyển thư.

- nhặt hi sinh,…

2. Cân nhắc của tín đồ kể cùng con fan Lượm hoặc về hồ Chí Minh.

C. Kết bài: Tưởng tượng về kết thúc của câu chuyện, ví dụ:

- Sau ngày giải phóng, tín đồ chú trở lại thăm mộ Lượm.

- Anh lính tiếp đến được đi làm việc cùng Bác.

Bài viết tham khảo

Bài có tác dụng 1:

Một ngày cuối cùng của năm 1947, công ty thơ Tố Hữu có chuyến công tác đến tỉnh vượt Thiên – Huế. Hôm ấy cho đồn mang Cá, ông thấy không khí chiến tranh của đồng chí rất sôi sục nên vô cùng vui mừng. Sau khi report tình hình của đồn, các bạn bè chỉ huy đồn bắt đầu nhà thơ đi tham quan tình trạng xung quanh. Bỗng nhiên ông bắt gặp chú nhỏ nhắn khoảng rộng 10 tuổi trông siêu lanh lẹ và linh động đang coi xét phần lớn bao thư trong túi xắc. đơn vị thơ chú ý chú nhỏ xíu rất chuyên chú.

Cậu nhỏ bé có dáng người bé dại nhắn tuy thế rất nhanh nhẹn, đôi chân cứ thoăn thoắt chạy đi chạy lại thăm nom nhưng fan xung xung quanh điều gì đó. Bên cạnh hông chú mẫu xắc nhỏ dại xinh cứ rung lắc đập tung tẩy. Đôi mắt cậu mở to, trong sáng, hồn nhiên, rất hợp với chiếc mũ ca nô dễ thương đội lệch trên đầu. Đồng chí Tố Hữu hỏi một chiến sỹ đi cùng thì được trả lời:

- report đồng chí, đó là em Lượm, liên lạc viên xuất sắc nhất của đồn hiện nay. Có lẽ rằng em đã hỏi để đưa thư cho đa số người.

Nhà thơ Tố Hữu vui tươi lại ngay gần chú bé bỏng Lượm hỏi chuyện:

- cầm cố cháu mấy tuổi rồi?

- Dạ, cháu 11 tuổi ạ!

- Đi liên lạc cháu thấy ráng nào?

- Dạ, vui lắm chú ạ! đa số người người nào cũng vui vẻ, hăng hái. Ở đồn sở hữu Cá cháu còn say đắm hơn ở trong nhà nữa cơ.

- nếu như thành Huế người nào cũng như con cháu thì quân Pháp sẽ bại trận trong một ngày không xa.

Nhà thơ chưa kịp hỏi chuyện thêm thì lượm đã đựng tiếng chào để tiếp tục đi làm nhiệm vụ.

Bẵng đi một vài ba tháng, một hôm bên thơ Tố Hữu đang làm việc ở phòng ban thì gồm một bằng hữu trong ban lãnh đạo đồn mang Cá xin được vào báo cáo. Sau thời điểm làm dứt việc, nhân được gặp mặt người quen, Tố Hữu và bằng hữu ở đồn với Cá tâm tình trò chuyện. Nghe hỏi mang lại tình hình bằng hữu trong đồn, đồng minh ở đồn sở hữu Cá hốt nhiên trầm xuống, ngậm ngùi nói:

- Anh tất cả nhớ chú bé xíu Lượm liên lạc không? Cháu nhỏ nhắn mà anh khôn cùng thích ấy … con cháu đã mất mát rồi!

Tố Hữu sững người.

- Hôm ấy, như hầu như ngày, Lượm nhận công văn của đồn nhằm chuyển mang lại vùng nước ngoài ô. Em tức tốc đi ngay. Không ngờ trê tuyến phố đi, em gặp mặt ngay một ổ phục kích của quân địch. Em gấp lánh chạy nhưng không kịp, giặc đã bắn theo tới tấp. Nhặt hi sinh! Khi cửa hàng chúng tôi nhận được tin rồi thuộc dân xóm chạy ra thì thấy bạn em sẽ lạnh, chỉ riêng biệt làn môi là vẫn tồn tại mỉm cười. Một tay chú giữ cái ca nô, tay kia cố gắng chặt bông lúa sữa. Từ thời điểm cách đây không xa, dưới lòng mương, gần như mảnh vụn của tờ năng lượng điện khẩn đã nhừ vụn, ướt sũng.

Đồng chí ấy vừa kể ngừng thì òa khóc. đơn vị thơ Tố Hữu cũng nghẹn lời.

Sau ngày hôm ấy, bài xích thơ “Lượm” thành lập và nhanh chóng lan truyền rộng rãi trong những đội thiếu niên nhi đồng. Bài bác thơ như nhắc nhở chúng ta phải sống làm sao để cho xứng đáng với những hero thiếu niên. Những anh ấy tuy nhỏ dại tuổi tuy thế là đa số con tín đồ dũng cảm, dám mất mát mình mang lại tổ quốc. Và nếu không có chiến tranh thì những anh các chị cũng hạnh phúc như chúng ta bây giờ.

Bài làm 2:

Trong cuộc đời tôi, phần đa ngày tháng đẹp tuyệt vời nhất là các ngày tôi được sống cùng chiến đấu cạnh bên Bác. Các ngày ấy thực thụ đã còn lại trong tôi đều kỷ niệm cần yếu nào quên.

Lúc ấy, tôi là 1 anh lính new (người chiến sĩ khi đó thường được hotline là đội viên). Đơn vị tôi vừa new hành quân ra chiến trường thì cũng vừa lúc bác bỏ trực tiếp ra chiến trường để chỉ đạo tiến quân. Đêm đó bác bỏ ngủ lại cùng bạn bè ở đối chọi vị. Với cũng trong tối đó, chưng đã còn lại trong niềm cảm thương của tôi một tuyệt vời khó phai.

Khoảng vượt nửa đêm khi vớ cả bạn bè chiến sĩ vẫn say sưa trong giấc mộng thì thiếu hiểu biết sao tôi lại bỗng nhiên chợt thức. Tôi chưa kịp nhổm dậy nhưng đã nhận thức thấy khuôn phương diện Bác. Chưng còn thức và dường như Bác không hề ngủ. Bác ngồi trầm ngâm yên ắng bên nhà bếp lửa. Kế bên trời mưa đã lác đác rơi. Tôi chú ý dáng Bác, càng chú ý tôi lại càng thương. Chưng đang khơi ngọn lửa. Người cha già tóc bạc tình đang đốt lửa sưởi nóng cho tôi.

Tôi vẫn yên yên cùng quan sát. Tôi thấy chưng đứng dậy. Bác đi dém lại hồ hết mảnh chăn một phương pháp nhẹ nhàng. Chú ý Bác, tôi gặp ác mộng như đang phía bên trong giấc mộng. Chưng mênh mông quá! Ấm rét và cao siêu quá! Tôi thổn thức và rỉ tai hỏi nhỏ:

- chưng ơi! bác chưa ngủ! bác có lạnh lẽo lắm không?

Bác quay lại nhìn tôi trìu mến:

- Chú cứ câu hỏi ngủ ngon. Sau này đi tấn công giặc.

Tôi vâng lời bác bỏ nhắm mắt nhưng không sao ngủ được. Tôi bồn chồn, nằm cùng lo chưng ốm. Chiến địch vẫn tồn tại dài cùng bao trở ngại vẫn đợi chờ phía trước.

Lần thứ tía tôi tỉnh giấc giấc. Tôi hoảng loạn giật mình khi thấy chưng vẫn ngồi đinh ninh, chòm râu lặng phăng phắc. Tôi nhanh nhẹn luống cuống:

- chưng ơi! Trời chuẩn bị sáng mất rồi, bác nghỉ đi một lát.

Bác vẫn thanh thanh như lần trước:

- Chú cứ việc ngủ ngon. Ngày mai đi đánh giặc. Bác bỏ ngủ không ngon vì bác không thấy an lòng. Trời mưa do vậy không biết những cô chú dân công ăn ngủ làm cho sao. Ở trong rừng mà gồm mỗi manh áo mồng thì chắc là ướt mất. Chưng thấy lo lắng quá. Bác hy vọng sao trời sáng thật mau.

Tôi chú ý Bác, lòng tôi êm ấm và vui vui tươi mênh mông. Đêm ấy, tôi thức luôn cùng Bác. Tôi cảm thấy niềm hạnh phúc vô cùng bởi tôi đã nhân ra một điều đường như đã trở thành chân lý: bác của chúng ta vĩ đại do Bác đã đạt trọn cuộc sống cho những lo ngại và yêu thương thương.

Bài làm cho 3:

Đó là đầy đủ ngày sinh hoạt Huế bắt đầu cuộc binh cách chống thực dân Pháp xâm lược, năm 1947. Tôi hiện giờ ở hà nội thủ đô nhận lệnh cấp bách về Huế. Trê tuyến phố đi, tôi tình cờ chạm mặt một chú bé giao liên thương hiệu Lượm, ở sản phẩm Bè. Lượm là một trong những chú nhỏ xíu có dáng vẻ người nhỏ tuổi nhắn mà cấp tốc nhẹn. Chú đeo một cái túi xinh xinh bên mình. Chú tất cả một đôi chân thoăn thoắt và loại đầu nghênh nghênh. Vẻ hồn nhiên và vui mắt ấy càng được tôn thêm vày chiếc mũ chào mào đội lệch, cùng mồm luôn huýt sáo như chú chim chích nhảy trên tuyến đường vàng.

Giữa phần nhiều ngày loạn lạc toàn dân, chú nhỏ xíu liên lạc như làm tạo thêm niềm tin trong tim người lính chúng tôi. Tranh thủ phút thư thả rỗi, tôi lại ngay gần hỏi han, chuyện trò với chú. Chú vừa mỉm cười vừa nói với tôi:

"Cháu đi liên lạc

Vui lắm chú à

Ở đồn có Cá

Thích hơn ở nhà"

Tôi thiệt sự xúc động trước việc vô tứ và hồn nhiên của chú bé. Cháu cười nhưng mà hai mí híp cả lại, má đỏ nâu như trái tình nhân quân chín tới... Chiến tranh còn dài, shop chúng tôi chia tay nhau, mọi người đều quyết chổ chính giữa làm tròn mệnh lệnh của mình. Tôi quyến luyến nhình theo bóng lượm xa dần nhưng lòng âm thầm mong gặp mặt lại cháu trong ngày khải hoàn ca chiến thắng.

Nhưng chiến tranh vẫn đựng nhiều tàn nhẫn. Vào trong 1 ngày tháng sáu, tất cả giao liên đem tin đến, tôi bàng hoàng được tin Lượm vẫn hi sinh! mắt tôi nhoà theo lời kể của người liên lạc...

"Lượm hi sinh khi đang có tác dụng nhiệm vụ. Con cháu bị một viên đạn địch phun tỉa. Nhìn cháu nằm trên lúa, tay còn nắm chặt bông, lá thư đề "Thượng khẩn" còn nằm trong cái xắc... Mọi tín đồ không vắt được nước mắt..."

Cổ họng tôi nghẹn lại, hình ảnh yêu yêu quý ngày như thế nào của con cháu hiện lên rõ mồn một:

"Chú bé loắt choắt

Cái xắc xinh xinh

Cái chân thoăn thoắt

Cái đầu nghênh nghênh

Ca nô team lệch

Mồm huýt sáo vang

Như con chim chích

Nhảy trên tuyến đường vàng"

... Tôi lag mình thức giấc giấc, nước mắt còn đẫm bên trên mi...

Giấc mơ trôi qua nhưng mà lòng tôi mãi còn bổi hổi xúc động. Sương lửa chiến tranh đã tắt hẳn lâu rồi. Lớp trên chúng tôi đang sống những ngày tháng thanh bình và nói theo một cách khác là đầy đủ, sung túc. Toàn bộ là do bố mẹ đã ko quản công huân chăm chút, nhưng thiết yếu không nói đến sự hi sinh to lớn của các người anh hùng, trong các số ấy có lặt - chú giao liên trái cảm!

Hãy ngủ im Lượm ơi! cửa hàng chúng tôi xin hẹn sẽ cố gắng học thật xuất sắc để cất giữ và xây dựng nước nhà này. Giữa những ngày mon thanh bình, trang viết của tôi gắng nén hương thơm, xin được tri ân mọi người hero vị quốc vong thân...

Bài làm 4:

Mùa thu năm 1950, Đảng và chính phủ nước nhà ta ra quyết định mở chiến dịch Cao – Bắc – lạng ta (còn hotline là chiến dịch Biên giới) nhằm mục tiêu phá vỡ phòng tuyến bao vây căn cứ Việt Bắc của thực dân Pháp, mở đường liên lạc giữa nước ta với các nước bằng hữu như Trung Quốc, Liên Xô… Quân ta sẵn sàng lực lượng tương đối kĩ, gồm sự phối hợp ngặt nghèo trên các chiến trường để giành thắng lợi.

Xem thêm: Top Game Mobile Chơi Chung Với Bạn Bè Trên Mobile, 27 Game 2 Người Chơi Co

Trước lúc chiến dịch mở màn, chưng đến thăm một đơn vị bộ đội cùng nghỉ lại vị trí trú quân. Đêm mưa, trời lạnh, chiến sỹ ngủ quây quần mặt Bác. Riêng bác bỏ không ngủ. Tín đồ ngồi mặt đống lửa, nhì tay bó gối, hai con mắt trầm ngâm, phần đông vết nhăn như sâu hơn trên vầng trán rộng.

Đêm sẽ khuya. Cảnh vật ngập trong bóng tối. Thỉnh thoảng văng vẳng ở đâu đó tiếng vỗ cánh của loài chim ăn đêm. Tiếng mưa rơi tí bóc tách trên mái lán. Đồng đội của tôi đang ngủ say sau một ngày hành quân vất vả. Tôi trở mình, quay phương diện về phía đông lửa và lặng lẽ âm thầm nhìn bác – người cha già mến thương của quân đội và nhân dân Việt Nam. Bác khơi cho phòng bếp lửa cháy bùng lên, hơi nóng toả mọi căn lều dã chiến. Rồi chưng đi dém chăn mang đến từng chiến sĩ. Bác bỏ coi trọng giấc ngủ của cục đội nên nhón chân cực kỳ nhẹ nhàng, cố gắng không gây ra tiếng động. Bác quan tâm săn sóc những chiến sĩ, không không giống gì bà mẹ hiền thương yêu băn khoăn lo lắng cho lũ con.

Tôi dõi theo từng hành động của bác mà trong tim trào lên cảm xúc yêu yêu mến và hàm ơn vô hạn. Ánh lửa bập bùng in bóng chưng lồng lộng bên trên vách nứa 1-1 sơ. Tình yêu của bác đã sưởi ấm trái tim chiến sỹ trước giờ ra trận. Tôi cảm giác mình như được bảo vệ trong tình cảm bao la, nồng đượm ấy. Lòng tôi bồi hồi, nghẹn ngào một niềm xúc động. Tôi thì thầm hỏi nhỏ:

- Thưa Bác, sao bác bỏ chưa ngủ ạ? chưng có rét lắm không?

Bác ko trả lời câu hỏi của tôi mà đon đả khuyên nhủ:

- Chú cứ câu hỏi ngủ ngon, để mang sức ngày mai tấn công giặc!

Vâng lời Bác, tôi nhắm mắt mà lại lòng vẫn tốt thỏm không yên. Những chiến sỹ trẻ cửa hàng chúng tôi sức nhiều năm vai rộng, còn chưng vừa yếu ớt lại vừa cao tuổi.

Thời gian vẫn lặng lẽ trôi qua. Trời đang chuyển dần về sáng. Lần thứ ba thức dậy, tôi lag mình thấy bác bỏ vẫn ngồi yên như pho tượng, hai con mắt trĩu nặng trĩu suy bốn đăm đăm chú ý ngọn lửa hồng. Quan yếu đành lòng, tôi bèn lên tiếng:

- Thưa Bác! Xin bác chợp mắt một chút cho khỏe mạnh ạ!

Bác cất giọng trầm ấm bảo tôi:

- cháu đừng bận tâm! bác bỏ không thể yên lòng nhưng ngủ. Trời thì mưa lạnh rứa này, dân công ngủ ngoài rừng, tránh làm sao cho khỏi ướt?! bác bỏ nóng ruột lắm, chỉ mong trời mau sáng!

Nghe bác bỏ nói, tôi càng đọc tình yêu đương của tín đồ sâu nặng, mênh mông biết chừng nào! chưng lo mang đến chiến sĩ, dân công, cũng là lo đến chiến dịch, cho cuộc chống chiến đau buồn mà gan dạ của toàn dân. Tình thương ấy bao phủ lên nước nhà và dân tộc. Vui vẻ và trường đoản cú hào biết bao, tôi được gia công người chiến sĩ chiên đấu dưới ngọn cờ vinh quang quẻ của Đảng, của Bác! bác bỏ đã khơi dậy trong tôi tình đồng đội, tình thống trị đẹp đẽ cùng cao quý. Không đành lòng ngủ yên trong chăn ấm, bên phòng bếp lửa hồng, khi số đông đồng đội của mình còn cần chịu bao gian khổ, tôi thức luôn cùng Bác. Bên cạnh đó hiểu lấy được lòng tôi, phần lớn ngọn lửa hồng cũng nhảy đầm múa reo vui cùng càng thêm rực sáng.

Đề 3: mô tả một cảnh quan mà em đã chạm mặt trong mấy tháng ngủ hè (có thể là phong cảnh nơi em ngủ mát, hoặc cánh đồng xuất xắc rừng núi quê em).

Dàn bài

I. Mở bài

Giới thiệu về cảnh đẹp mà em định tả:

Cảnh đẹp chính là cảnh nào, sinh sống đâu?

Nếu đó là một danh lam chiến thắng cảnh nổi tiềng thì em đã đi vào đó trong dịp nào? nếu đó là 1 trong cảnh rất đẹp của quê hương thì đó liệu có phải là cảnh tiêu biểu vượt trội của quê hương em không?

II. Thân bài

Nếu chính là danh lam win cảnh:

Vị trí địa lí của địa danh: địa điểm đó nằm ở đâu, thức giấc nào? Là miền biển hay đồi núi, đồng bằng? Có dễ ợt cho câu hỏi đi lại không?

Cảnh đẹp trên đường đi: cảnh thiên nhiên, bé người cũng tương tự sự biến hóa của cảnh vậy.

Khung cảnh thiên nhiên nơi đó nhìn khái quát, tổng thể: trường đoản cú xa vẫn thấy phần đông ngôi công ty mái đỏ phủ ló dưới hầu hết tán cây kề trên biển khơi xanh tít tắp / những quần đảo lô nhô/ đều ngọn núi xanh hùng vĩ,...Suy nghĩ, tình cảm của em về cảnh quan đó:đây là vùng biển lớn / khu vực nghỉ mát đẹp tuyệt vời nhất mà em từng đến, đọng lại trong em nhiều cảm xúc...

Nếu đó là cảnh quan của quê hương em:

Tả bao hàm khung cảnh thiên nhiên.

Tả ví dụ cảnh vật thiên nhiên: hình dáng, color sắc, sự biến hóa của cảnh vật vạn vật thiên nhiên (nếu có)

Chẳng hạn: hầu hết ngọn núi được cây trồng tươi xanh đánh màu, (tả hình dáng, tứ thế ngọn núi, tả cây cối, chim chóc,...) / nước đại dương ttrong xanh như màu ngọc bích (sự biến hóa của color nước biển trong thời gian ngày theo sự chuyển đổi của ánh sáng) / đồng lúa rập rờn tươi xanh,( tả đều bông lúa trĩu nặng, lá lúa ngả vàng, giờ đồng hồ chim tu hú...),...

Suy nghĩ, tình yêu của em về cảnh quan đó: đây là vẻ đẹp bình dân của quê nhà mà em gắn thêm bó,...

III. Kết bài

Ý thức trọng trách của bạn dạng thân đối với việc giữ gìn với phát huy phần nhiều giá trị của cảnh đẹp đất nước.

Bài viết tham khảo

Bài làm cho 1

Quê tôi ở ngay gần biển. Đó là một vùng nắng chói chang, tất cả gió Lào thổi về và có biển. Trong trí thông minh của tôi luôn luôn lưu giừ nhừng buổi rạng đông về biển, nhừng ngày chạy trên mèo rát phỏng đôi chân.

Vào mỗi buổi sớm, hải dương mơ màng nhẹ hơi sương, vài ba cơn gió nhè vơi thối vào đất liền chiếc vị mặn mòi đặc trưng của biển. Nêu không quen sông chỗ xứ biển, fan ta dề dàng nhăn mặt vị cái vị nồng nồng nặng nề tả phả vào người. Bên trên thinh không, nhửng con hải âu white chao nghiêng song cánh, mải miết cất cánh về phía chân tròi xa thắp nơi bình minh hồng tươi đang hắt nhừng tia nắng và nóng hình dẻ quạt xuông phương diện nước. Biển lớn gợi sóng dịu dàng êm ả lấp lánh như được mèo vàng. Vị trí ấy, một ngày mới bước đầu thật yên ả và thanh bình. Tôi cực kỳ thích được điều khiển xe trên cát. Từng hạt mèo mịn màng, nóng sốt lùi lại dưới đôi chân của tôi. Tôi tìm, lượm lặt từng chiêc vỏ ôc lăn lóc trên cát. Mỗi chiếc vỏ tiềm ẩn trong tôi bao nhiêu ki niệm.

Chi buộc phải ta hà tương đối vào rồi áp tai nghe thì đang nghe thấy tiêng sóng vỗ, nhịp điệu, music của biển. Những con sóng vỗ bờ cát, tung bọt trắng xóa. Nó nhào lên rồi rút về vướng lại trê cát ngần ngừ bao nhiêu là vỏ ốc và hầu hết chú cua bé vội vàng lẩn trốn.

Những tín đồ dân nghỉ ngơi đây ban đầu công bài toán một ngày của họ là đánh bắt cá. Chân họ dậm từng bước cứng ngắc hằn lên bến bãi cát, cái thuyền bằng gỗ nâu đen bóng như lướt trên cát theo sức đấy của nhừng cánh tay lâu năm lực lưỡng. đàn trẻ bé ríu rít đuổi theo bứt nhừng hoa lá muống biển lớn tim tím, cánh còn ướt đẫm sương đêm đặt trên thuyền. Hoa muống đổi thay mọc không ít trên bến bãi cát, gồm khi phủ kín cả một kho bãi cát rộng lớn mênh mông, nhìn xa cứ như một trọng tâm thảm nhung màu tím. Lưỡng lự có bắt buộc vì vẻ đẹp bình dân của hoa hay vị sức sống mạnh mẽ của nó nhưng mà nguời dân ở chỗ này coi hoa muống đại dương như một loại hoa lành đem an toàn đến. Hoa theo những con thuyền lênh đênh xa bờ xa mang theo nỗi mong chờ của bạn ở lại. Biển khơi hiền hòa là tuy vậy cũng có những lúc sục sôi giận dữ. Đó là các ngày biển khơi động sóng nổi lên dữ dội. Những bé sóng tệ bạc đầu không hề khẽ khàng mơn man lên bờ cát mà điên loạn xô ầm ầm vào vách đá. Phần đông ngày như thế nhanh chóng tan đi khi phiên chợ cá đông vui tới. Ấy là lúc thuyền về. Các con thuyền chở nặng trĩu cá tôm mừng rỡ trở về sau chuyến đi dài ngày vất vả. Quan sát từ xa, hai nhỏ mắt thuyền mở lớn như vui mắt khi lại được bắt gặp bến bờ. Thuyền vừa cập bờ người trên bờ đã đổ xô đến. Kẻ ôm chầm lấy nhau mừng mừng, tủi tủi, fan nhanh nhẹn khiêng rất nhiều sọt cá lên khoang bờ. Những con cá mập nung núc, phần lớn thịt với còn phì phò sạn bong bóng được xếp lẫn cùng với những nhỏ tôm còn tươi roi rói cứ búng càng tanh tách bóc như dọa đàn trẻ bé thò tay nghịch bắt. Giờ đồng hồ lao xao trả giá, tiếng lịch kịch thúng mủng của trăm người bán, vạn người mua hòa lẫn sát vào nhau nghe đông vui cực nhọc tả. Trời đang vãn chiều trên bãi cát chỉ từ lổng chổng sọt không thì fan ta new lục đục kéo nhau về. Những con thuyền hiện giờ mới vơi nhõm gối đầu lên bờ cat trắng, nằm ở sau một chuyến hành trình dài; Hoàng hôn đến từ lúc nào đang nghẹ dần dần buông trên biển. Đó là một trong những ngày ở biển khi tôi được về viếng thăm mảnh khu đất quê hương.

Biển vẫn thế, vẫn đẹp và thật kì diệu. Biển mang đến cho tôi các kỉ niệm nhằm nhớ về quê hương. Cám ơn bà bầu đã sinh ra bé ở nơi có tiếng sóng, tất cả cát vàng, và gồm có bông hoa muống biển khơi tuyệt đẹp.

Bài có tác dụng 2:

Em về Đà Lạt không hẳn như một du khách xa lạ, nhoáng qua, nhưng mà em về Đà Lạt thămhọ hàng; luôn luôn tiện ngủ hè mấy tuần sinh sống đó. Gắng là em sống sinh sống Đà Lạt. Nếu miêu tả một cảnh đẹp ở Đà Lạt thì vô cùng khó, vì chưng khi đã đặtchân mang đến Đà Lạt là ta sẽ bước vào một xứ sở mộng mơ: ta lao vào tranh giăng mắcbốn bề. Một không gian bốn chiều là tranh. Em bước tiến trong tranh, thở trong tranh vàngồi nghĩ về trong tranh.

Thật hồ thứ khi chưa tả được những bức ảnh ấy. Đó là những bức tranh như xứ sởchâu Âu, xứ sở ôn đới, cùng với đồi cỏ, rừng thông hẻm vực, sương mù. Rộng thế, bầukhông khí Đà Lạt lúc nào cũng mát rười rượi. Tía em thường nghịch rằng: Đà Lạt bao gồm mộtcái trang bị lạnh mấy trăm nghìn cây số. Tuy thế máy lạnh này sẽ không tốn điện lại có giótrời. Và nhìn được khung trời đám mây, cỏ hoa mọi chốn.

Buổi sáng sủa đút tay vào túi, em đi từ nhà thờ Con con kê ra chợ, qua hồ Xuân Hương, thấysương chưa tan, còn mờ mờ mọi chốn. Vậy mà mặt bờ hồ đã nhộn nhịp người làmvườn cọ cà rốt, hầu hết thúng củ cà rốt màu da cam rực lên một màu mắt chói bên bờ hồ. Buổi trưa, dọc theo các ngả đường, em được các cành thông che nắng, phấn thôngvàng bay bay vào gió tựa như các hạt những vết bụi tinh khôi tìm về tương lai. Trong những bụicây xanh ngắt lại rực lên phần đông đoá hoa hoang dại: làm sao dã quỳ đá quý chói, nào hoa ngũsắc sặc sỡ, nào tường vi trĩu nặng từng chùm. Ví như vui chân quá qua vài ba dốc ta sẽ đếnCam Li. Thác Cam Li ko hùng vĩ nhưng mà hiền hoà, rộn ràng và tươi mát cheo leo bênsườn dốc, lại sở hữu cỏ xanh hoa dở hơi nở vàng, nở tím...

Em bước đi thỉnh phảng phất cũng nên dè dặt, vị sợ dẫm lên hồ hết đoá hoa vàng nhỏ bé xíu,mọc từ 1 loài cỏ ngu trên đất đồi. Một thời gian thong dong, em bước vào những vườn lan ĐàLạt. Từng lá lan mọng lên, từng chồi lan nõn nà, xanh xanh, trong trong với bóng mượtnhư nhựa. Chú ý lá hoa thật mà cứ cứ ngỡ hoa giả vị nó sặc sỡ lắm, tươi thắm lắm, đợiđến khi hương tỏa khắp ra, em bắt đầu biết là hoa thật. Lan Đà Lạt trăm thiết bị vạn loài, khôngthể đếm xuể cả địa lan, lẫn phong lan cả vũ nữ, cát-laya, đến loài hồ Điệp, và ĐạiChâu... Rồi hình như là gần như cây kì hoa dị thảo... Thầm yên ổn mà sáng chóe như senđất tươi xanh, hồng môn rực đỏ, cẩm tú mong tím nhẹ, hoa lồng đèn xinh xinh và thiênhài lửng lơ. Vào Dinh Ba, bọn họ sẽ thấy phần nhiều đoá hồng làm sao hồng nhung, hồng bêbê, hồng phấn, hồng trắng. Chưa tính những nhà kính trồng hồng, trồng li bùng cháy nhưnhững xứ sở bố Lan kiêu sa và tươi thắm như các phim tình diễm lệ.

Ngày xa Đà Lạt, em bịn rịn bước không vui. Trong trái tim thầm nhủ: "Tạm biệt thôi,mai này bản thân lại về Đà Lạt" nhưng nghe biết bao giờ? cuộc sống thường ngày cứ cuốn trôi với baonhiêu các bước của học tập trò. Đà Lạt ơi! khi nào em chạm chán lại?

Đề 4: miêu tả chân dung một người thân.

Bài làm 1:

Năm tháng cứ gắng trôi đi, chỉ có thời hạn là thước đo tốt nhất cho tình cảm bạn bè. Trong suốt thời hạn đó, chắc rằng Diệp Anh là người các bạn mà em thương yêu nhất, người bạn đã học với em từ xuyên suốt năm học lớp ba.

Dáng người Diệp Anh thon thả cao, khuôn mặt bầu bĩnh, đầy đặn của doanh nghiệp hễ ai nhìn cho cũng thấy đáng yêu. Nước da ngăm ngăm đen. Mái tóc dài óng ả. Cặp mắt đen láy lúc nào thì cũng mở to, tròn xoe như hai hòn bi ve. Dòng mũi hếch và cái miệng rộng luôn tươi mỉm cười để lộ nhị hàm răng white bóng. Ở Diệp Anh khi nào cũng hiện hữu lên vẻ năng động, từ bỏ tin, hóm hỉnh và vui nhộn nên rất dễ mến.

Diệp Anh siêu hiếu động, không lúc nào yên nghỉ chân tay. Trong tiếng ra chơi, chỗ nào sôi động nhất là sinh sống đó bao gồm Diệp Anh. Bọn chúng em thường tụ tập đội ba, nhóm bảy ngồi xung quanh các bạn Diệp Anh nhằm nghe chúng ta kể chuyện. Mở màn câu chuyện, Diệp Anh vẫn thường tốt kể: “Cái hồi trước ấy, đấy, mẫu hồi ấy, mẫu hồi mà bà tớ chưa sinh ra người mẹ tớ ấy …”. Chỉ nghe bao gồm đến gắng thôi là bọn chúng em đã thấy bi ai cười đến nỗi cần yếu nhịn được rồi mà loại mặt Diệp Anh vẫn tiếp tục tỉnh như bơ. Đặc biệt, Diệp Anh bao gồm một trí nhớ rất tốt. đầy đủ câu truyện sẽ đọc hay đã nghe, Diệp Anh hầu như nhớ như in với kể lại bởi đúng giọng nhân vật đề xuất rất hấp dẫn và sinh động. Một mình Diệp Anh đóng đủ những vai, kết phù hợp với điệu bộ khôi hài khiến bầy em lăn lóc cười mang đến vỡ bụng.

Diệp Anh luôn luôn luôn tạo sự những trò đùa thú vị. Bạn thường hay chơi cùng với chúng em trò bịt mắt bắt dê xuất xắc bó khăn. Vừa chạy lại vừa kêu giờ đồng hồ dê be be nghe siêu ngộ nghĩnh. Diệp Anh thường màn trình diễn tiếng hát, tiếng ngựa chiến hí và con sóc nâu tuyệt leo trèo. Mỗi máu mục, Diệp Anh phần đa được hoan nghênh nồng hậu và gây nên những trận cười cợt nứt nẻ.

Không chỉ là các nữ giới mà cả các bạn trai ngoại trừ và vào lớp đều yêu thích bạn Diệp Anh. Tuy nhiên thật không may, hai tuần trước đó đây, một tai nạn giao thông đã chiếm đi tính mạng của người chúng ta mà chúng em yêu quý. Dù biết chúng ta đã tạ thế nhưng chúng em vẫn cứ coi như bạn vẫn sinh sống và thao tác cùng bọn chúng em, bây giờ bạn vẫn thi đỗ vào ngôi trường Amsterdam cùng đi du học rồi. Cô giáo vẫn gọi bạn vực lên đọc bài và vẫn tiếp tục lấy cơm, rước gối cho chính mình ăn học. Rồi mai đây đề xuất xa mái trường thân yêu, em cũng sẽ mang theo không ít kỷ niệm cùng rất những thương mến của cả lớp với các bạn Diệp Anh.

Bài làm cho 2

Nếu ai hỏi tôi rằng người đồng bọn nhất của doanh nghiệp là ai? Tôi sẽ không còn ngần hổ hang mà trả lời rằng đó đó là Lan - cô bạn lớp trưởng lớp tôi.

Lan năm nay 11 tuổi, bởi tuổi tôi. Các bạn có dáng tín đồ cân đối, mạnh bạo cùng cùng với cách ăn diện trang nhã, gọn gàng cộng với tác phong cấp tốc nhẹn, linh động nên trông các bạn thật xứng danh là nhỏ chim đầu bầy của lớp.

Lan thật xinh đẹp, luôn nổi bật trong đám nữ giới lớp tôi bởi các bạn có khuân mặt trái xoan, nước domain authority trắng hồng cùng rất mái tóc dài black nhánh. Đôi mắt tròn, black lộ rõ vẻ thông minh. Cái mũi dọc dừa dễ thương càng làm cho khuân mặt của công ty thêm thanh tú. Mỗi khi vui nghịch hay nói chuyện Lan luôn luôn nở ra niềm vui rất tươi, nhằm lộ nhị hàm răng trắng số đông như hạt bắp. Ai gặp gỡ Lan cũng đề nghị trầm trồ khen ngợi bởi vì vẻ rất đẹp dịu dàng, không nhiều người có được.

Còn tính tình của Lan thì khỏi buộc phải nói. Tuy bởi tuổi tôi nhưng chúng ta chính chắn rộng tôi khôn xiết nhiều. Lan sinh sống chan hòa, tháo mở với bạn bè. Về học hành Lan luôn luôn đứng đầu lớp, không dừng lại ở đó bạn còn luôn luôn đi đầu vào các hoạt động vui chơi của lớp cũng giống như của trường. Bé người các bạn thật mẫu mực. Vừa xinh tươi lại tốt giang nhưng bạn không hề kiêu căng cơ mà sống không còn mình về tập thể.

Ở lớp, có vấn đề gì khúc mắc, các bạn bình tĩnh khôn khéo giải quyết. Đối cùng với những bạn làm việc yếu chúng ta tận trọng tâm giúp đỡ, chỉ bảo đến nơi, mang đến chốn. Nhờ có các bạn mà lớp tôi luôn luôn luôn đi đầu trong các hoạt động của liên đội. Vì thế trong trường thầy cô như thế nào cũng yêu quý Lan. Ở lớp Lan bởi thế đấy còn về bên Lan lại càng tuyệt đối hoàn hảo hơn. Ngoài giờ học, Lan còn rất cần cù làm việc nhà. Đối với ông bà cha mẹ Lan còn là 1 trong đứa con cháu hiếu thảo, một fan con ngoan ngoãn. Đối với đa số người bao bọc Lan luôn luôn kính trọng, lễ phép. Vì vậy mọi bạn đã dặt cho Lan một cái tên thật thân mật: ''Cô Tấm chăm làm". Tình bạn giữa tôi với Lan ngày càng thân thiết. Tôi với Lan cùng vui chơi, truy vấn bài, học tập nhóm. Những lần tôi không hiểu bài Lan đến tại nhà giảng bài bác cho tôi. Tôi thật yêu mếm bạn. Không chỉ có với tôi cơ mà tất cả các bạn trong lớp, vào trường đều ưa thích bạn.

Chơi cùng với Lan tôi thấy rất thỏa mái. Tôi thật tự hào khi bao gồm một người bạn như vậy. Tôi ý muốn ước sẽ tiến hành học cùng bạn để học tập rất nhiều phẩm chất tốt của Lan.

Bài làm cho 3:

Trong cuộc sống đời thường con người chúng ta luôn có những niềm vui, nỗi buồn, luôn luôn có những trở ngại cần được chia sẻ và giúp đỡ. Chính vì vậy chúng ta cần có những người dân bạn tốt sẽ giúp ta trong những lúc như vậy. Và em cũng đều có một bạn như vậy ngay lập tức từ tuổi nhỏ. Cậu ấy thương hiệu Quang.

Quang là láng giềng của em. Bọn chúng em nghịch với nhau dịp còn nhỏ bé xíu. Khi ấy cậu mập mạp, trắng trẻo rất rất đáng yêu. To hơn một chút, bọn chúng em học thuộc lớp chủng loại giáo, rồi lại cùng nhau vào trường tè học. Càng ngày chúng em càng thân thương với nhau hơn.

Giờ trên đây cậu ấy cài đặt một khuôn mặt chữa trị điền, làn da không hề trắng mịn như đàn bà mà ngăm black khỏe mạnh. Cậu ấy chỉ cao hơn em một chút. Mái tóc cắt ngắn trông khôn cùng gọn gàng. Quang là một trong con người thân trong gia đình thiện, luôn tươi cười, cởi mở với tất cả người xung quanh. Học nhóm, nghịch thể thao, làm bài bác tập ngữ văn, thời gian nào em với Quang cũng thành một cặp, đính bó cùng nhau như hình với bóng.

Không chỉ thông minh, cấp tốc nhẹn, quang quẻ còn khôn cùng biết quan tiền tâm giúp đỡ người khác, tuyệt nhất là cùng với em. Bởi vì em học kém môn Ngữ văn phải Quang ngày nào cũng sang đơn vị em làm giáo viên bất đắc dĩ. Thằng bạn gia sư của em còn là 1 trong những cây nghệ thuật cừ khôi. Cậu ấy đã từng có lần dành ngôi vị tiệm quân trong cuộc thi tiếng hát học tập .sinh toàn trường. Mỗi dịp gồm lễ hội, chú ý cậu ấy hát trên sảnh khấu nhà trường, em thấy bạn rất chuyên nghiệp hóa và trong tâm địa em có xúc cảm tự hào khi đã có được người bạn như Quang.

Không chỉ học tập giỏi, hát hay, quang còn khôn cùng ngoan ngoãn với biết góp đỡ phụ thân mẹ. Từng chiều tới trường về em thường trông thấy Quang giúp bố mẹ cơm nước, dọn dẹp vệ sinh nhà cữa. Không hầu như thế, hồ hết món ăn uống mà Quang làm bếp cũng quan yếu chê vào đâu được. Trong mắt em Quang đổi mới một người bạn hoàn hảo. Là tấm gương xứng danh cho em học tập và nỗ lực noi theo.

Mỗi người các bạn đều đem về cho bọn họ những tình cảm tốt đẹp. Tuy vậy người bạn thân thiết đính bó khiến ta từ bỏ hào, yêu dấu mà trở nên cố gắng tốt đẹp hơn càng đáng quý. Em ao ước tình cmar giữa em cùng Quang vĩnh cửu như bây giờ.

Bài có tác dụng 4

Mỗi năm học tập em gần như được quen thuộc biết nhiều bạn bè, mỗi khuôn mặt như một đoá hoa trong vườn muôn dung nhan của thầy giáo em. Trong những số ấy có đóa hoa cơ mà em mếm mộ và lưu giữ mãi. Đó là Đang Anh.

Đang Anh là 1 trong những cô bạn nữ có gương mặt bầu bĩnh, làn tóc dài đen mượt ngang vai cột rè phía hai bên chiếc nơ hồng lấm tấm trắng, hai con mắt sáng hiền khô hoà và nụ cười hồn nhiên.

Lần đầu em gặp bạn ấy là ngày khai giảng năm lớp 1, dịp em và các bạn đang run sợ tìm lớp 1 thì đã thấy một cỏ nhỏ bé cầm bảng tên lớp đứng ngay lập tức ngắn trong,bộ đồng phục chỉnh tề luôn luôn miệng công bố “Các bạn ơi, lớp Một ba của chính bản thân mình đây nè!”. Từ lúc đó em và bạn ấy hết sức có tình cảm với người bạn đầy từ tin, nhanh nhẹn và già dặn ấy. Có bạn nói một cách khác Đang Anh là “chị Hai” nửa. Năm năm trời trôi qua, Đang Anh luôn được anh em tín nhiệm bầu làm lớp trưởng. Càng ngày bạn ấy càng biểu thị nhiều tính xuất sắc như lễ phép, siêng chỉ, thông minh, đoàn kết, gương mẫu, mặc dù phái làm công tác làm việc lớp tuy vậy bạn luôn đạt điểm giỏi ở những môn. Chính vì vậy mỗi lần thầy giáo vắng mặt, Đang Anh nói nhở lẻ loi tự có tác dụng cho ai ai cũng nể nang nghe lời bạn ấy.

Một đi dạo nào năm lớp 4, cô giáo em bệnh tật nặng cần nghỉ dạy, Đang Anh đang tự giác kêu gọi chúng ta góp tiền thiết lập trái cây và kéo cả năm mươi sáu học sinh cùng đến thăm cô. Thấy bọn chúng em mang đến đông đủ cô cảm động, đù mệt mà lại cô cũng cố gắng ngồi dậy, cô nói : ‘‘Không ngờ các em mang lại đông đủ cả, cô vui lắm. Thấy những em yêu quý cô nạm này cô cũng thấy khoẻ ra”.

Một thời điểm sau cô còn nỗ lực giảng bài cho bọn chúng em ngoài mất bài học. Lúc cô ghi bảng thì bạn Đang Anh lau bảng đến cô. Có lúc cô ko ghi bảng được thì Đang Anh chép hộ bao gồm lên bảng. Nhờ bạn ấy cơ mà sau nhì tuần lễ cô đau, bọn chúng em vẫn theo kịp bài học với những lớp khác.

Một hôm em đi học sớm, gạnh ngang nhà của bạn để hỏi bài. Bước vào góc học tập tập của người tiêu dùng ây, em đứng say mè nhìn, thích thú không ao ước dời chân. Bàn học của chúng ta ấy rất tương đối đầy đủ đồ cần sử dụng học tập : cây bút ồic xanh, cây bút Bic đỏ, cây bút chì những loại, thước kẻ, eke. Coinpa. Ck sách vở xếp thiệt ngay ngắn gọn gàng. Sát bên thời khoá biểu được tô những màu sắc vui tươi là số đông cảnh bướm sặc sở. Hầu hết bông hoá cùng những album sinh đồ học do các bạn ấy từ bỏ sưu tầm. Chúng ta ấy xếp thành từng họ, từng nhóm: như cỗ bướm, cỗ chuồn chuồn, bộ bò sát,..,

Em trầm trồ: “Ồ những nhỏ bướm này đẹp quá, lại hãn hữu nữa. Chúng ta bắt nơi đâu thế?” Đang Anh múm mím cười, đáp: “Mình bắt 1 phần lớn giữa những ngày về nghỉ sinh sống miền quê. Còn sót lại là người quen khuyến mãi cho mình vày biết mình khôn cùng thích”. Nói rồi, bạn lấy dòng kính lúp ra gửi em và báo: “Bạn coi này, loại kính này cho bạn thấy rõ cấu tạo cơ thể của chúng”. Em kêu lên : “Ồ ! xuất xắc quá !”

Đang Anh lại cho em xem những con vật bạn ấy đang sưu khoảng được ngâm trong những lọ phoọc môn như rắn lục, bò cạp, rèt… Em rùng bản thân hỏi: “Bạn không sợ à ?” Đang Anh nói : “Ban đầu thuộc sợ nó cắn. Nhưng chúng chét rồi bắt buộc không sợ hãi nừa. Bản thân ao ườc về sau sẽ nghiên cứu nhiều hơn về thẻ giới loại vật". Hỏi bài xích bạn chấm dứt em về và khôn cùng tự hào về tín đồ bạn tốt có lòng tin say mê kỹ thuật ấy.

Ở vào lớp, ngoài bài toán học tập với làm công tác lớp trưởng, các bạn ấy luôn luôn luôn thân ái đoàn kết, tháo mở và khiến cho bạn bè. Bạn cũng là gương xuất sắc về lễ phép cùng với thầy cô và phụ hỗ trợ cho mẹ trong vấn đề nhà.

Thật trời chẳng phụ lòng người giỏi ! Đang Anh của em luôn đạt danh hiệu học sinh xuất sắc trong vô số nhiều năm liền. Bạn ấy là tấm gương xuất sắc cho chúng em noi theo. Truyện vậy tích thời trước có một tờ gương thần soi vào là biết ai tốt, ai xấu. Bạn Đang Anh đó là tấm gương thần ấy.

Bài làm 5:

Như bao con trẻ thơ khác, tôi bao gồm một đại mái ấm gia đình hạnh phúc. Đại mái ấm gia đình ấy là trường học tập của tôi. Vị trí đây luôn luôn vọng ra bao tiếng hát, giờ cười. Và cũng địa điểm đây, tôi bao gồm một người chúng ta chí thân. Fan ấy đó là Hoàng Minh Phúc.

Năm nay Phúc 13 tuổi. Vóc người mảnh khảnh, nước domain authority ngăm ngăm nên dường như rắn rỏi. Trông rất nổi bật trên khuôn mạt xương xương của Phúc là cặp mắt đen láy, tròn xoe, nhì hàng mi dày cong vút. Loại mũi cao cao rất rất đáng yêu, loại miệng bé dại với song môi đỏ hồng luôn luôn chúm chím. Mỗi lúc Phúc cười, nhì hàm răng trắng nuột với hai mẫu răng khểnh lòi ra trong thật gồm duyên. Hợp với khuôn mặt có duyên ấy là mái tóc black mượt luôn cắt cao, gọn gàng gàng. Rất nhiều lúc giải lao, Phúc ngồi vào lớp học nhìn khu vực cửa sổ, nơi khung trời trong xanh, khuôn mặt bạn như lan ra một tia nắng rất lạ. Hiện hữu lên từ cặp mắt, mái tóc, tứ thế ngồi, tất cả trang phục, tôi thấy Phúc khôn xiết đẹp. Dưới mắt tôi, Phúc là người hoàn hảo nhất về chân dung êm ngoài.

Không chỉ thế, nét xin xắn từ khu vực Phúc còn chứa đựng bên trong. Một nhỏ người luôn luôn khiêm tốn, sống giản dị, luôn để ý đến mọi người. Phúc học giỏi nhưng không tự cao, không ỉ lại, sẵn sàng khiến cho bạn bè, biết phân chia sẽ cùng phần nhiều người. Phúc là tấm gương bền chí vượt khó. Tuy mái ấm gia đình bạn còn trở ngại nhưng Phúc ko nản lòng, vẫn quá lên trong học tập. Phúc chăm học, siêng làm. Vừa học tập vừa giúp cho bạn cùng tiến. Bạn dạng không hề sờn lòng trước đều khó khăn. Luôn tin tuongr ngơi nghỉ ngày mai là trọng điểm niệm của bạn. Không những tin tưởng mà còn là sự cố gắng. Cố kỉnh gắng hoàn thành nhiệm vụ học tập, góp đỡ bố mẹ những các bước nhà. Đôi tay nhỏ dại nhắn của Phúc làm biết từng nào việc. Làm sao là quét nhà, nấu cơm, nhặt rau, rửa bát... Tôi nghỉ ngơi gần bên Phúc nên shop chúng tôi thường cùng nhau đi học, hiệp thương bài, thuộc nhau nhắm tới ngày mai tươi sáng. Có lần Phúc hỏi tôi:

- Ước mơ ngày mai của doanh nghiệp là gì?

Tôi trả lời:

- mình thích trở thành một kĩ sư technology thông tin.

Phúc cười tươi tắn rồi nói:

- nắm là cùng ước mơ với mình rồi đấy!

Cả hai cửa hàng chúng tôi đều hiện hữu lên một nụ cười khó tả. Công ty chúng tôi cũng nghĩ về rằng: không có một thành công nào tự mang đến mà chưa phải trải qua gian lao, thử thách và một quy trình bền bị, kiên trì. Phải có nghị lực vươn lên cùng một mong mơ cháy bỏng để đi đến một thành công trong cuộc sống. Trường đoản cú những quan tâm đến đó, tôi với Phúc lại miệt mài hơn trong học tập tập. Mẹ Phúc bảo với tôi:

- bác bỏ rất trường đoản cú hào về thằng Phúc và khôn xiết tự hào về cháu. Chúng cháu thân thiện như đồng đội ruột giết và chăm ngoan, học xuất sắc nên chưng rất mừng. Bác ước ao hai con cháu mãi là cặp đôi bạn trẻ tốt.

Lời cổ vũ ấy đã hỗ trợ tôi và Phúc không hoàn thành vương lên, nó như tiếp sức mạnh cho đôi bạn nhỏ tuổi chúng tôi. Hai công ty chúng tôi có và một sở thích, muốn khám phá những điều bí hiểm về công nghệ. Tất cả lần chúng tôi đã mở tanh bành dế yêu điện tử mà ba đã khuyến mãi chúng tôi nhân ngày sinh nhật. Vì mong muốn biết phần đông điều kì diệu phía bên trong nên tôi với Phúc sẽ quên rằng đây là món quà có ý nghĩa, cấm kị hỏng. Với đây cũng là 1 trong kỉ niệm của đôi bạn trẻ chúng tôi ở mọi ngày thơ ấu.

Tôi thật tự hào khi bao gồm một người bạn như Phúc. Một con bạn sống toàn diện, cảm tình dạt dào và đầy nghị lực. Tấm gương của Phúc đang soi sáng sủa để các bạn của lớp tôi đi theo và triển khai xong về mình.

Bài có tác dụng 6:

Nếu ai hỏi em, người đồng bọn nhất của em là ai thì em sẽ vấn đáp ngay đó là Hiền.

Hiền là người bạn làm việc chung cùng với em xuyên suốt thời tè học. Mặc dù lên cấp hai, em với Hiền không thể học thông thường nữa nhưng lại cả nhì vẫn thường xuyên liên lạc với nhau. Hiền gồm dáng người nhỏ nhắn, khuôn khía cạnh tròn trịa cùng với nước domain authority bánh mật. Bạn có song môi nhỏ, lúc nào thì cũng nở niềm vui rất duyên dáng. Đôi mắt Hiền nhị mí, khổng lồ tròn và black láy. Mũi hiền lành be bé, không cao nhưng khá tương xứng với khuôn mặt. Tóc bạn rất ít và khá hoe vàng vị bị phơi nắng. Hiền thường cột tóc đuôi con gà trông hết sức tinh nghịch. Hiền tất cả cách ăn diện rất giản dị và đơn giản và gọn gàng, sạch mát sẽ. Bạn thường đeo vòng tay bằng bạc – món tiến thưởng kỉ niệm mà bà bầu Hiền ở dưới quê cho bạn. Bên Hiền nghèo và ở xa nên bạn phải sống ở nhà bác ruột nhằm tiện đi học. Dù thiếu thốn đủ đường và sống xa mái ấm gia đình nhưng Hiền luôn luôn đạt thành tích xuất sắc trong học tập. Năm nào bạn cũng đạt học sinh giỏi. Trên lớp, hiền đức luôn để ý nghe thầy cô giảng bài. Môn học nào hiền khô cũng liên tục giơ tay phát biểu. Cũng chính vì thế Hiền luôn luôn được thầy cô và bằng hữu yêu quý. Không tính ra, chữ viết Hiền khôn xiết đẹp. Nhân từ từng giành giải nhì hội thi viết chữ đẹp toàn trường. Nhờ các kết quả học tập tốt, hiền khô được giáo viên phân có tác dụng tổ trưởng. Hiền cực kỳ gương mẫu mã và vô tư khi giải quyết và xử lý các sự việc trong tổ. Có chúng ta nào vào tổ thiếu hiểu biết nhiều bài là Hiền sẵn sàng chỉ giúp. Phong trào của trường lớp thì hiền khô đều tích cực và lành mạnh tham gia với vận động chúng ta khác. Khi em hỏi sau này Hiền mong mỏi làm gì. Hiền trả lời ngay là muốn làm giáo viên để đi dạy dỗ học cho học viên nghèo. Chình vấn đề đó làm em thêm mếm mộ bạn. Ngày liên hoan chia tay lớp 5, Hiền thông báo là sẽ về quê học trung học phổ thông để phụ giúp bố mẹ công vấn đề nhà. Hiền bộ quà tặng kèm theo em một cây bút và chúc em nỗ lực học tốt. Khi quay đi, em thấy hiền len lén chìu đi những giọt nước mắt sẽ lăn lâu năm trên má. Vậy là đã gần 2 năm em với Hiền xa nhau. Cứ giải pháp vài tháng là nhị đứa lại gọi điện, hỏi thăm về tình hình học tập.

Xem thêm: Trong Tháng 12/2021 Tuổi Nhâm Tuất Mua Xe Năm 2021 ? Tháng 4 /2021

Em thật suôn sẻ khi tất cả một người các bạn như Hiền. Em vẫn trân trọng với giữ gìn tình bạn này mãi mãi.