BÀI THƠ LỜI RU CỦA THẦY

     
Mỗinghề bao gồm một lời ru / Dở hay thầy cũng lựa chọn ru khúc này / Lời ru của gió màu mây/ con sông của mẹ đường cày của cha (Lời ru của thầy, Đoàn Vị Thượng). Dân ta xưa bao gồm câu “một ngàynên nghĩa”, lại sở hữu câu “nhất tự vi sư, phân phối tự vi sư” (một chữ cũng chính là thầy, nửachữ cũng là thầy), huống hồ nước thầy đang dạy trò, trò sẽ học thầy trong cả 3 - 4 năm. Từngđó thời gian, từng nào kiến thức, bao nhiêu kỷ niệm vui bi ai giữa thầy và trò,gắn cùng với tuổi thơ một đi không quay lại của bé người. Ở đây, Đoàn Vị Thượng vừalà ông thầy giáo dạy văn, vừa là thi sĩ đề nghị trong thơ của ông, hình hình ảnh phấn trắngbảng đen vẫn là một ám hình ảnh cho ngôn từ thi ca.
*
Từ trong vòm mát ngôi trường / Xin lời ru được dẫn đườngem đi / con đường thầy ngỡ nhiều khi / Tuổi thơ lăn một vòng bi cho tới rồi! Trong chiếc chảy của nghềgiáo, “Lời ru của thầy” có đến cho người đọc đều bảng lảng không gian quákhứ và biết bao gợi ghi nhớ về cái trước khi đời phi vào chốn học đường: Bắt đầucái tuổi lên bố / Thầy ru điệp khúc quê nhà mang lại em / yêu thương rồi cũng ghi nhớ yêu thêm/ tình yêu chẳng tất cả bậc thềm cuối đâu! Đan xen ở đây, không chỉ là câu chuyệncủa con vần âm a, b, c… cơ mà vươn xa hơn là người thầy mang về cho những thế hệ họctrò những yêu thương, giải pháp đối nhân xử cầm cố - một “Tiên học lễ” được gọi dung dị,gần gũi: Thầy không ru đủ nghìn câu / Biết bé chữ cũng đứng sau cuộc sống /Tuổi thơ em có 1 thời / Ước mơ thì rộng lớn như trời, ngàn năm… Như ru ánh lửa tronghồn/ cái hoa vào lá, chiếc mầm trong cây / Thầy ru không còn cả say đắm / mong muốn cho trọnước mơ đầy của em.Những câu thơ như chất chứa không chỉ biết bao ân tình của tín đồ thầy, ngoài ra gợiăm ắp số đông kỷ niệm tuổi học trò - điều mà chắc rằng ông cô giáo Đoàn Vị Thượngcũng từng mộng mơ thuở học tập trò. Ở đó bao gồm một ngôi trường khu đất miền Đông đầy nắngvới những trận mưa bất bỗng nhiên không có tác dụng nhòa đi ký ức về một thời áo white - thờinữ sinh áo lâu năm vô tứ không quá bé xíu nhưng cũng chưa đủ mập để lo chuyện cơm trắng áo gạotiền. Thuở ấy, có những mùa hạ, dưới đầy đủ tán lá me tây, phượng vỹ, mấy đứacon gái call nhau nhặt đông đảo cánh phượng rơi xếp hình bé bướm. Rồi hóng một cơngió đột nhiên để hứng đa số trái me tây, tách bóc vỏ, nếm với thốt lên “ôi chua!”. Cónhững buổi lao hễ quét sảnh trường, giận lắm phần nhiều cơn gió làm cho hỏng công trình“xanh, sạch, đẹp”. Nhưng.


Bạn đang xem: Bài thơ lời ru của thầy


Xem thêm: Giải Bài 21 Sinh 8: Hoạt Động Hô Hấp, Lý Thuyết Sinh 8 Bài 21

Chợt dịu lại, lóe lên. Ồ! Lá mùa thu rơi. Nhân vậtchưa lúc nào quên lãng vào chùm hồi ức đó chính là những tín đồ thầy, fan côgắn bó với mái ngôi trường chất cất bao lưu niệm của từng lứa học trò đi qua… người mẹ ru em ngủ tròn đêm/ Thầy ru lúc mặt trời lên hàng ngày / trong em hạt chữ xếp dày / Đừng quên người mẹ vẫnlo ốm hạt cơm.Công cha, nghĩa mẹ. Lời khuyên của thầy, phù hợp là câu chuyện của hình ảnhphải đâu khách đi đò đã sang sông là không khi nào trở lại bến cũ; và tín đồ láiđò chở bao lượt khách hàng qua sông, rồi không nhớ gì về những người dân khách quý đã mộtlần đi bên trên chuyến đò của mình. Không! quan hệ giữa thầy cùng trò không giống nhưquan hệ giữa người điều khiển đò với khách đi đò (dẫu chỉ cần ẩn dụ) mà có chân thành và ý nghĩa caohơn các vì đây là quan hệ giữa fan có nhiệm vụ giáo dục huấn luyện và đào tạo và nhữngngười được thụ tận hưởng sự giáo dục huấn luyện đó. Phẩm đúc tôn sư trọng đạo được nảynở, vun trồng từ hàng ngàn năm của dân tộc đã thấm sâu trong mạch máu của mỗingười dân Việt, chính vì vậy quan hệ đó còn vương vấn trong tim hồn fan dạy, ngườihọc nhiều năm sau khi đã rời khỏi mái trường, có khi tới hết cuộc đời. Từ trong vòm mát ngôitrường / Xin lời ru được đi đường em đi / tuyến phố thầy ngỡ nhiều khi / Tuổithơ lăn một vòng bi tới rồi! bên giáo, nhà thơ Đoàn Vị Thượng mang lại khổ kết cuốihình tượng triết lý nhân sinh khiến cho người phát âm dẫu đã rời xa mấy mươi năm rồi tuổihọc trò, vẫn thấy lưu lại nỗi man mác nặng nề diễn tả, cũng như chẳng thể call tênvề những góc khuất thời phấn white bảng đen - y hệt như lời kết của bài xích thơ: Hẳnlà thầy cũng già thôi / vào vai vào từng cuộc đời các em / Thì cho dù phấn white bảngđen / Hành trang ấy đầy đủ thầy đem theo mình. HỒNG PHÚC


Xem thêm: Máy Pha Cà Phê Nuova Simonelli Appia Ii 2 Group S Volumetric

LƯU Ý: BDO sẽ chỉnh sửa ý kiến của khách hàng đọc trước lúc xuất bản. BDO hoan nghênh những chủ kiến khách quan, gồm tính chế tạo và gồm quyền không sử dụng những chủ ý cực đoan không phù hợp. Vui vẻ gõ tiếng việt tất cả dấu, cám ơn sự đóng góp của công ty đọc.